MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSuỵt! Phu Nhân Đến Rồi!Chương 85: 85

Suỵt! Phu Nhân Đến Rồi!

Chương 85: 85

986 từ · ~5 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi đóng cửa lại, Trinh nương mang khuôn mặt đỏ bừng, lẩm bẩm với con gái: “Chú Ô của con cũng thật là, cái chân giò to thế này, sao ăn hết được.

Con muốn ăn kiểu gì, hầm tương được không?” Biểu cảm, dáng vẻ, hệt như đứa bé bị bắt lỗi vậy. Lạc Anh nhịn cười: “Hầm tương đi ạ, làm xong thì gửi sang cho chú Ô một chút, chú ấy sống một mình, chắc cũng chả có lộc ăn chân giò ngon đến thế này đâu.” Mặc dù nàng có lòng tác hợp, nhưng không biết làm sao vì da mặt mẹ mình mỏng quá cơ.

Còn chưa nói gì mà khuôn mặt bà ấy đã lại càng đỏ hơn rồi.

Cầm chân giò chui luôn vào phòng bếp, hận không thể trốn luôn trong đấy không ra nữa. Sau khi Lạc Anh nghe thấy một tiếng đóng cửa rất mạnh, không nhịn được mà che miệng cười ra tiếng.

Đến giờ cơm, trong viện nhỏ tràn ngập hương thơm nồng đậm. Trinh nương đang cầm một cái bát chậu, đi từng bước đến chỗ con gái.

Còn chưa mở miệng mà mặt đã đỏ lên rồi. “Cái này, đi đưa cho chú Ô của con đi, xem như là tạ lễ.” Giọng nói nhỏ như muỗi kêu vậy. Lạc Anh cầm lấy cái bát, cố ý hô lên ngạc nhiên: “Nặng thế này ạ, không phải mẹ đưa hơn nửa cái chân giò cho chú Ô hết đấy chứ?” “Làm gì có.” Ánh mắt Trinh nương bối rối, vội vàng che miệng: “Nhỏ tiếng chút đi, con nhìn xem.” Bà ấy đỡ lấy cái bát chậu, đưa thẳng đến ngay dưới mắt con gái, hơi oán thán: “Ở đâu ra mà hơn phân nửa, mẹ còn có thể không cho con ăn à?” Lạc Anh cũng không nhìn kỹ, cười hi hi: “Thế tốt rồi ạ, mẹ nấu ngon thế này, con phải ăn nhiều hơn mới được.” Giả vờ hệt như đứa bé tham ăn. Trinh nương bị dáng vẻ này của nàng làm cho bật cười, lúng túng và chột dạ lúc nãy cũng đã tan thành hư không. “Con ý mà.” Bà ấy vừa tức vừa buồn cười, gõ trán con gái: “Dám trêu mẹ, làm gì có tí dáng vẻ của đại cô nương.

Về sau xem con làm con dâu người ta thế nào đây, còn không phải một ngày bị đánh ba lần à.” “Thế nên con mới không lấy chồng.” Lạc Anh thuận cột trèo lên, rung đùi đắc ý: “Ở nhà còn có chân giò to đùng mà ăn, sao phải vội vàng để cho người ta bắt nạt ạ.

Có phải không mẹ?” “Con!” Lạc Anh thấy tình hình không ổn, bôi mỡ dưới chân ngay, ném lại một câu: “Mẹ, con đi đưa chân giò cho chú Ô đây ạ, mẹ ở nhà đừng ăn vụng nhé.” Trinh nương tức giận đuổi đến cửa, nhưng sao có thể nhìn thấy bóng dáng của nàng nữa? Không khỏi tức tối giậm chân, mà nhớ lại con gái trêu chọc lúc nãy, nghi là nàng đã nhìn ra được gì rồi.

Lẩm bẩm: “Chắc không đâu, con bé còn chưa lớn, vẫn là một đứa trẻ con đấy.” Lúc này đây, đứa trẻ con trong miệng bà ấy đang nén đầy bụng những ý tưởng xấu, đứng trước cửa nhà Ô Qua mổ lợn. Từ khi vợ Ô Qua một thi hai mạng, ông ấy bèn rời khỏi chốn đau lòng, đến trấn nhỏ biên thùy mài dao làm nghề mổ lợn.

Bởi vì tay chém ổn định, chuẩn xác, hung hăng, sức lực lại lớn, lợn khó xử lý đến đâu mà vào tay ông ấy cũng đều thành dễ bảo cả. Cộng thêm tính cách chất phác, không chèn ép người già và trẻ nhỏ (1), mọi người ở xung quanh đều thích đến đây mua thịt.

Thường là buổi sáng vừa mới bày sạp, đến trưa đã bán hết sạch rồi. Lúc này đây, cửa nhà ông ấy đang rộng mở.

Nhìn thẳng vào trong, dưới gốc cây hòe gai cực lớn, một người đàn ông vạm vỡ đưa lưng về phía cửa, đang ra sức cọ rửa gì đó. Đi đến gần mới phát hiện, hóa ra là đang cầm một cái chày gỗ to giặt quần áo. Ô Qua sinh ra đã to lớn thô kệch, nhưng chân tay lại rất linh hoạt, chặt thịt chính xác vô cùng.

Bình thường người ta muốn một cân, tuyệt đối sẽ không cắt thành tám lạng. Nhưng hôm nay, chỉ một màn giặt quần áo rất đơn giản này lại làm Lạc Anh buồn cười.

Mười đầu ngón tay béo múp, thô kệch, đang cầm một bánh xà phòng vỡ, tỉ mỉ đánh bọt dày đặc.

Đợi đến khi không sai biệt mấy, lại đưa ra gần ánh nắng soi, nhìn có vẻ cẩn thận vô cùng. Thế này có giống đàn ông chỗ nào đâu. Trình độ cẩn thận còn tốt hơn cả nàng làm đấy. Lạc Anh cố ý hắng giọng hai tiếng thật to, dọa cho ông chú ở trước mặt giật cả mình, lập tức đứng dậy, hoàn hồn. Đợi đến khi nhìn thấy Lạc Anh, tay còn đang cầm cái áo nhỏ nước tong tỏng, hết sức lúng túng. Cầm cũng không được, giấu cũng không xong. Khuôn mặt Ô Qua đỏ lên, giọng nói cũng không to như bình thường: “Anh tử đến rồi.” Lạc Anh cười tủm tỉm, nâng cái bát chậu trong tay, nghiêng đầu nói ngọt ngào: “Chú Ô, mẹ cháu sợ chú còn chưa ăn cơm nên đặc biệt bảo cháu đến .