MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTa Gả Cho Một Vị Trừ Yêu SưChương 12: Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

Chương 12: Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

1,929 từ · ~10 phút đọc

Ngày hôm sau, ta đang hầm canh bồ câu thì thấy mấy nha hoàn từ nội viện nhà công tử hấp tấp chạy ra.

Chẳng mấy chốc lại có người đưa đại phu vào phủ.

“...ngã xuống giếng... 

... công tử...”

Các cô gái nói nhanh, lại đứng xa, ta không vận công nên nghe chẳng rõ.

Chỉ loáng thoáng được hai chữ “ngã giếng”.

Trong lòng khẽ giật mình — Quý Thành Ngọc nói hôm nay sẽ đến xem cái giếng ấy.

Rất nhanh, lại trấn tĩnh.

Quý Thành Ngọc là thân thể bất tử, sợ gì chuyện đó.

Nếu là công tử nhà này bị gì, thì có hắn ở đó cũng sẽ bình an vô sự.

Bình tĩnh chờ tới đêm, Quý Thành Ngọc quả nhiên đến như hẹn.

Vào thẳng vấn đề, hắn nói luôn thu hoạch trong ngày.

Có thể bạn thích

Nàng bị ép gả vào nhà kẻ thù, để rồi gặp gỡ và yêu chàng. “Nguỵ Thiệu ta có tài cán gì mà đời này có thể cưới được nàng, đối xử với ta như thế này?”

Từng xem nhẹ hôn ước, anh đâu ngờ người trong mộng chính là vị hôn thê năm xưa. Anh nói: “Không gả cho anh, chẳng lẽ gả cho ai?”

Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!

Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!

“Hôm nay ta giả vờ ngã xuống giếng, tự thân xuống nước dò xét, phát hiện dưới đáy bị nhốt một con giao long.”

“Giao long!”

Loại đó thì khó chơi lắm đây.

May là câu tiếp theo khiến ta thở phào.

“Giao long đã c.h.ế.t từ lâu, có lẽ là thứ bị ta trấn áp khi mới tạo ra tiểu thế giới này. 

Chỉ là sau này nhà họ Lưu vô tình đào giếng trúng ngay phía trên.”

“Vậy chuyện trong giếng ba ngày hai bận có người c.h.ế.t đuối, chỉ là trùng hợp?”

Trực giác mách bảo, trong đây chắc chắn còn nhiều chuyện khuất tất, nhưng nhất thời chưa nghĩ ra manh mối.

“Dĩ nhiên là có kẻ mượn danh giao long làm chuyện quỷ quái.”

Quý Thành Ngọc không chút do dự đưa ra suy đoán:

“Nghe công tử họ Lưu kể, tổ phụ y vốn ngu độn, sau gặp được tiên nhân chỉ điểm mới thi đỗ tú tài.”

Chuyện riêng như vậy, chắc chỉ có bạn bè tâm giao mới biết được.

Không rõ Quý Thành Ngọc dùng cách gì moi ra.

Tiên nhân chỉ điểm mà chỉ đỗ được tú tài — thật cũng đủ ngốc.

“Ta đoán, vị ‘tiên nhân’ đó chính là giao long, hoặc là yêu quái lợi dụng chút pháp lực còn sót lại của nó để làm trò.

“Nhà họ Lưu được lợi, từ đó về sau thường xuyên dùng người sống tế thần. 

 Chỉ là trước kia ‘tiên nhân’ còn giúp họ che đậy, gần đây thì không.”

Ta lần theo suy đoán nói tiếp, Quý Thành Ngọc gật đầu — ý kiến trùng hợp.

Đang nói thì đột nhiên có một luồng đau đớn xé rách lan từ đan điền ra khắp người.

Từng đợt tê dại như có đàn kiến cắn xé, chạy khắp bốn chi tứ chi.

Không đề phòng, ta hít mạnh một hơi lạnh, ôm bụng cuộn người lại.

Đau quá!

Yêu lực trong kinh mạch loạn xạ như đàn sâu độc, cắn rứt điên cuồng.

Chết tiệt, là tác dụng phụ khi nuốt yêu đan, giờ mới phát tác.

“Sao vậy?”

Quý Thành Ngọc lập tức bước đến, đặt tay lên cổ tay ta, truyền vào một luồng linh lực dò xét.

Truyện hay

Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!

Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.

Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.

Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.

Có lẽ đã nhìn rõ tình trạng trong cơ thể, sắc mặt hắn lập tức trở nên vô cùng khó coi.

“Ngươi—”

Chỉ thốt được một tiếng rồi thở dài ngắn ngủi, sau đó mắng, “Đáng chết.”

Dù ta có đau đến mức muốn lấy móng tay cấu rách da, vẫn nghiến răng mắng trả:

“Lại mắng ta, hừ — đồ khốn!”

Hắn cúi xuống bế ta lên.

Ngón trỏ và giữa tay trái hợp lại, điểm vào ấn đường ta.

Lập tức, một dòng khí ấm mềm mại chảy vào kinh mạch, tạm thời xoa dịu đau đớn, nhưng không dập được toàn bộ cơn đau.

“Không phải mắng ngươi.”

Quý Thành Ngọc nhét một viên đan dược thơm ngát vào miệng ta.

“Là mắng lũ đã đưa ngươi vào tiểu thế giới này. 

 Vì muốn ép ta sớm rời đi, nên kéo cả ngươi vào, gây ra bao nhiêu nghiệp chướng.”

Đan dược vào bụng, tuy chưa hết đau, nhưng luồng sức mạnh rối loạn trong cơ thể cũng đã được ổn định, ta có thể tự vận công điều tức.

Mất một lúc lâu, ta mới yếu ớt ngồi dựa vào trụ giường, thở hổn hển từng hơi.

Chỉ hít thở thôi mà xương cốt cũng như muốn nứt toác.

Sau lưng ướt đẫm mồ hôi, quần áo dính bết vào người, thật sự rất khó chịu.

“Sao ngươi nuốt yêu đan mà chẳng sao, còn ta lại — hự, lại phải chịu khổ thế này?”

“Ta tu luyện công pháp đặc biệt.” Hắn đáp nhạt. 

“Ngươi nuốt yêu đan, chẳng phải chỉ để thuận tiện báo thù sao?”

“Đúng.”

Ta gượng cười — lúc đó làm gì biết nhiều chuyện rối ren thế này.

“Lỗi ở ta,” - hắn trầm giọng, 

“Nếu sớm nói rõ lợi hại, đã chẳng để ngươi phải chịu khổ như thế.”

“Thân thể này, chỉ còn ba năm thọ mệnh.” - Giọng hắn rất nhẹ, 

“Yêu lực không thể luyện hóa trong người sẽ còn tiếp tục phát tác. 

Ngươi… muốn khởi động lại thế giới không?”

Khởi động lại thế giới — đúng là một cách hay.

Nhưng ta lại nhớ tới những luồng hắc khí đặc quánh kia, khẽ lắc đầu.

“Thôi, không tạo thêm nghiệp. 

 Nếu khiến ngươi động lòng, ta cũng coi như được giải thoát.”

Quý Thành Ngọc không nói nữa, dùng pháp thuật hong khô y phục cho ta, rồi đỡ ta nằm xuống nghỉ.

Cơ thể kiệt sức, ta mềm oặt bò lên giường, chẳng ngờ mất đà, suýt đập vào cạnh giường.

Quý Thành Ngọc nhanh tay đỡ lấy, lẳng lặng đắp chăn cho ta.

Ý thức bắt đầu mơ hồ.

Trước mắt lúc thì là gương mặt cau có của Quý Thành Ngọc, lúc lại là gương mặt giận dữ của mẹ ta.

“Ta… ta không giả bệnh… thực sự không khỏe… có thể không đi thi được không…”

“Ừm.”

Người trước mặt khẽ đáp, lấy một vật giống ngọc bội đặt vào tay ta.

Lập tức, cơn nóng âm ỉ trong người dần tan, đầu óc cũng tỉnh táo hơn.

Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên trán ta:

“Không sao đâu, một lát sẽ dễ chịu hơn.”

Không phải giọng mẹ.

Khi hoàn toàn định thần, người ở đầu giường — là Quý Thành Ngọc.

“Cảm ơn.”

Có lẽ vì sốt quá cao nên đầu óc loạn rồi, ta bỗng nói:

“Quý Thành Ngọc, ôm ta một chút được không? 

 Như dỗ trẻ con ấy.”

Hắn đáp “Được.”

Rồi nằm xuống, để ta gối lên cánh tay trái, khẽ ôm lấy ta.

Hai người cách nhau một lớp chăn.

Bàn tay phải hắn đều đều vỗ nhẹ lưng ta, giống như đang ru con ngủ.

Lặng lẽ cảm nhận hơi ấm từ vòng tay ấy.

Hơi thở nhè nhẹ của hắn phất qua trán ta.

Trên người hắn có một mùi hương nhàn nhạt.

Thật dễ chịu — khi cả thể xác và tâm hồn đều rã rời, được một cái ôm là ấm áp biết bao.

Dù cái ôm ấy là do ta ngỏ lời xin.

“Trước khi đến thế giới này, ta từng mắc một căn bệnh rất lạ.”

Không hiểu sao, ta lại muốn tâm sự, cứ thế chậm rãi kể.

Quý Thành Ngọc ngừng tay, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên mái tóc ta, lặng thinh lắng nghe.

“Lúc đầu cũng không có gì, không sốt, không đau, chỉ thấy lòng rất nặng nề.

“Mẹ ta bảo ta giả bệnh, không cho uống thuốc.

“Ta liền ăn để giải buồn.

“Ăn nhiều thì buồn nôn, ăn rồi nôn, ta béo như quả bóng.”

Chợt nhớ Quý Thành Ngọc chắc chẳng biết “quả bóng” là gì, ta giải thích:

“Giống như xác c.h.ế.t trương phình nổi trên mặt nước, vừa to vừa thối.”

Tay hắn khẽ siết lại, như đang nắm chặt gì đó.

Truyện tranh hot

Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!

Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?

Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!

Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!

Rất nhanh lại thả lỏng, ôm ta chặt hơn một chút.

“Dần dần bệnh nặng hơn, ta bị nhốt trong nhà.

“Trong đầu cứ văng vẳng một giọng nói: ‘Nhảy xuống đi, nhảy xuống đi’.

“Ta luôn nghĩ, nếu rơi xuống biến thành một đống thịt vụn, chắc mẹ lại thấy mất mặt.”

Trước mắt hiện lên khuôn mặt người phụ nữ kia.

Dù son phấn kỹ lưỡng, vẫn không giấu nổi sự giận dữ đến biến dạng.

Bà ta nói:

“Sao mày không c.h.ế.t đi.”

Đó là một mệnh lệnh.

Suốt bao năm, những mệnh lệnh như vậy ta nghe không biết bao nhiêu lần:

“Gặp chú sao không cười?” 

“Sao mày không biết cố gắng một chút?” 

“Sao mày không…”

Ta ngẩng đầu định nhìn Quý Thành Ngọc, nhưng mọi thứ trước mắt đều nhòe đi.

Dù có trọng sinh bao nhiêu lần, thay đổi bao nhiêu cơ thể…

Những chiếc đinh đóng trong tâm hồn kia, vẫn mãi hành hạ ta hết lần này đến lần khác.

Nếu khi ấy, bà ấy chịu ôm ta một cái… dù là im lặng thôi.

“Ta thực sự không muốn trọng sinh nữa, Quý Thành Ngọc.”

Chất lỏng nóng hổi lăn dài trên má, có chút ngứa.

Ta không buồn lau, mà vươn tay ôm lấy vai hắn.

“Là thần… ngươi có thể tiêu diệt ta không? Ngay bây giờ.

“Để ta tan thành mây khói.”

Tan thành mây khói — biến mất hoàn toàn.

Không phải tua đi tua lại quá khứ thêm nữa.

Không phải nghe lại từng lời mắng nhiếc.

Không phải chịu lại từng trận đòn roi.

Tay Quý Thành Ngọc chợt đưa tới trước mắt ta, ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi nơi khóe mắt.

“Ngủ đi.”

Giọng nói khẽ khàng thì thầm vang lên.

Trước mắt ta, mọi thứ bắt đầu đảo ngược, bóng tối cuộn tới, nuốt chửng tất cả.

Nhưng lần này… trong mơ, không có gì cả.

Không rơi từ tầng cao xuống.

Không m.á.u thịt nát bấy.

Không tiếng rít gào.

Chỉ đơn thuần là một giấc ngủ an yên .