MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTa Gả Cho Một Vị Trừ Yêu SưChương 15: Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

Chương 15: Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

1,540 từ · ~8 phút đọc

Máu của đại cam, vẫn không ngừng tràn ra, không một tiếng động.

Ta quỳ xuống.

Đầu gối chạm đất, m.á.u của nó vẫn còn ấm.

Ta cúi người ôm nó lên, không còn né tránh như trước nữa.

Mềm oặt, ngoan ngoãn để ta ôm trong vòng tay.

“Nặng quá rồi, phải giảm cân thôi, cưng ạ.”

Một bàn tay thô bạo giật lấy con mèo từ tay ta.

“Súc sinh thì vẫn là súc sinh, chẳng biết phân phải trái.”

Giọng đàn ông đầy chán ghét.

Mẹ ta phụ họa, ép đầu ta xuống, bắt ta xin lỗi hắn.

Có thể bạn thích

Nàng bị ép gả vào nhà kẻ thù, để rồi gặp gỡ và yêu chàng. “Nguỵ Thiệu ta có tài cán gì mà đời này có thể cưới được nàng, đối xử với ta như thế này?”

Từng xem nhẹ hôn ước, anh đâu ngờ người trong mộng chính là vị hôn thê năm xưa. Anh nói: “Không gả cho anh, chẳng lẽ gả cho ai?”

Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!

Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!

Ta cố ngẩng đầu, cứng cổ lên chống lại, hỏi:

“Tại sao? Ta chưa đủ ngoan sao?

“Tại sao… tại sao chứ...

“TẠI SAO!”

Giọng ta chát chúa đến mức chính ta cũng không nhận ra.

Mẹ giơ tay tát một cái.

Gã đàn ông cười nhạt:

???? Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

???? Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

“Trẻ không dạy lớn hỏng, đánh cho nhiều vào mới biết điều.”

Hắn cầm xác con đại cam, ném thẳng vào thùng rác.

Ta như kẻ điên dại, chụp lấy gạt tàn trong phòng, lao đến.

Không nhớ rõ đã đập bao nhiêu lần.

Chỉ biết khắp nơi là máu.

Gã đàn ông kêu gào thảm thiết, mẹ mắng ta thêm một lần hủy hoại cuộc đời bà.

Ta ôm lấy xác mèo đã lạnh, bò lên bệ cửa sổ.

“Mày c.h.ế.t đi! 

Tao đáng lẽ phải bóp c.h.ế.t mày ngay từ lúc mới sinh!”

Đó là lời cuối cùng mẹ nói với ta.

“Vâng, mẹ.

“Con đi c.h.ế.t đây.”

Đau quá, cả người đều đau!

Miệng há ra nhưng không thể phát ra âm thanh.

Truyện hay

Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!

Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.

Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.

Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.

Có thứ gì đó mềm mềm cọ cọ vào lòng bàn tay ta.

Rồi có người ôm lấy ta.

Luồng khí ấm áp tràn vào cơ thể.

Ta bừng tỉnh trong thoáng chốc, thấy Quý Thành Ngọc đang ôm chặt lấy mình.

Tiểu Hoàng nghiêng đầu, nằm lên n.g.ự.c ta:

“Này, ngươi khá hơn chút nào chưa?”

21.

Có lẽ đã khá hơn một chút.

Nhưng ta không dám nhắm mắt.

Chỉ sợ vừa nhắm lại, điều đón chờ sẽ là một mớ hỗn độn đổ nát nữa.

“Lại phát tác rồi, lần này cũng không hề có báo trước.”

Ánh mắt lo lắng của Quý Thành Ngọc rơi trên mặt ta:

“Ngươi còn chịu đựng nổi không?”

Ta gật đầu.

Cố vùng dậy muốn ngồi thẳng, nhưng không còn chút sức lực nào.

Thân mình lại đổ vào lòng hắn.

Quãng đường sau đó, Quý Thành Ngọc dứt khoát cõng ta đi.

“Quý Thành Ngọc, ta không muốn mang theo Tiểu Hoàng nữa, thả nó đi đi.”

“Tại sao?”

“Vì... những người hay vật ở bên ta đều chẳng có kết cục tốt.

“Cha ta — cũng chính là phụ thân — đã chết.

“Mẹ mang theo ta, tái giá mấy lần, lần nào cũng bất hạnh.

“Bạn học nào thân với ta, đều bị người khác bài xích.

“Cả con mèo hoang ta từng nuôi... cũng vì bảo vệ ta mà bị người ta ném đến chết.”

Ta nằm úp trên lưng Quý Thành Ngọc, tay ôm lấy cổ hắn.

“Quý Thành Ngọc, có khi nào... nếu ngươi cứ mang theo ta, sẽ mãi mãi không thể thanh trừ hết hắc khí, mãi mãi bị nhốt trong thế giới này không?

“Ta... có phải rất tồi tệ không?”

Câu hỏi này, ta đã từng tự vấn không biết bao nhiêu lần.

Quý Thành Ngọc rất lâu không đáp lời.

Ta lặng lẽ nghĩ — phát điên trước mặt hắn mấy lần như vậy rồi, làm sao hắn không thấy ta tệ được chứ?

“Ta chưa từng nghĩ vậy.”

Hắn nhẹ giọng nói:

“Ngươi bị ép phải gánh chịu hết khổ đau trong vận mệnh người khác, thế mà vẫn giữ được sự lương thiện.

“Ngươi là một cô nương rất tốt.”

Ta bật cười, lắc nhẹ cổ tay, để chuông bạc đeo nơi đó khẽ leng keng vang lên.

“Vậy thì... ngươi sẽ vì điều đó mà yêu ta sao?”

“Ta sẽ yêu. 

Nếu không phải bây giờ, thì cũng là một ngày nào đó.”

Một câu trả lời chẳng có chút thành ý nào, nghe hệt như lời lấy lệ.

Dù trong lòng nghĩ thế, nhưng ta vẫn vui đến mức ngân nga hát theo gió.

Cuối cùng, Tiểu Hoàng vẫn tiếp tục đồng hành cùng chúng ta.

Quý Thành Ngọc nói, nuôi nó bên người còn hơn để nó bị yêu quái lớn hơn ăn mất.

Huống hồ —

“Hãy tin ta, ở bên ngươi, nó sẽ sống rất tốt.”

Hắn đã nói như vậy.

Thế là, hai người, một hổ, một chim… lại tiếp tục lên đường.

Lần này, điểm đến là vùng biển không xa trấn Bạch Lộc.

22.

Song Nguyệt Thành – một thành trấn ven biển sầm uất.

Thành phố đông đúc, thương nhân từ khắp nơi lui tới, người qua kẻ lại không ngớt, náo nhiệt vô cùng.

Ta và Quý Thành Ngọc đều là lần đầu đặt chân đến đây.

Lý do là vì sư huynh của hắn gửi thư đến, bảo nơi này xảy ra hàng loạt vụ vợ chồng mất tích bí ẩn, nhờ chúng ta đến điều tra.

Quý Thành Ngọc tuy có ký ức của thần minh, nhưng bởi thân mang phàm thể, không thể dùng thần thuật nên mới đi bái nhập môn phái để tu hành.

Dù không thân thiết với người trong sư môn, nhưng cũng còn đôi phần liên hệ.

Truyện tranh hot

Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!

Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?

Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!

Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!

“Nương tử, đi chậm một chút.”

Quý Thành Ngọc vươn tay, đỡ ta bước xuống xe ngựa.

Chúng ta giả làm vợ chồng son, đến Song Nguyệt Thành vi hành.

Hôm nay hắn mặc một thân TSm màu xanh, đóng giả làm thư sinh.

Dáng vẻ nho nhã, thanh tú, như ngọc được mài dũa, vô cùng tuấn tú.

Ta thì mặc áo váy lụa vàng nhạt.

Lâu lắm rồi không mặc váy, suýt chút nữa vấp ngã.

Trượt chân một cái, liền được Quý Thành Ngọc đỡ lấy, nhẹ nhàng dìu xuống xe.

“Đa tạ, tướng công.”

Gọi một tiếng “tướng công” vẫn có chút ngại ngùng.

Lén liếc hắn, thấy vành tai Quý Thành Ngọc cũng đã đỏ bừng.

Chúng ta dạo quanh thành một vòng,

Nếm vài món ngon, mua vài món trang sức và y phục, còn nhờ người vẽ một bức chân dung đôi.

Suốt dọc đường, ai ai cũng khen ngợi hai vợ chồng trẻ tình cảm mặn nồng.

Một ngày diễn trò, đến khi trở về khách điếm, cả hai cùng ngồi xuống, uống cạn nước như thể giải hạn.

“Vậy là... đủ gây chú ý cho yêu quái rồi chứ?”

Ta ghé sát hỏi khẽ.

Quý Thành Ngọc lắc đầu:

“Những cặp biến mất đều là vợ chồng ân ái thật sự.

“Chúng ta... chắc cũng tạm xem là ân ái.”

Nhưng đến tối, khi đôi “vợ chồng ân ái” này phải ngủ cùng giường,

Cả hai đều nằm ngay đơ như khúc gỗ, không khí bỗng trở nên có phần gượng gạo.

“Chưa buồn ngủ à?”

Thấy ta cứ xoay tới xoay lui, Quý Thành Ngọc bật cười hỏi.

Ta trở mình, nghiêng người đối diện với hắn:

“Thật ra cũng hơi buồn ngủ, nhưng ta ghét ngủ lắm.”

Hắn cũng xoay người, nằm nghiêng nhìn ta:

“Vì trong mơ có điều đáng sợ?”

“Ừ.” Ta gật đầu, bất giác nhớ đến lần đầu tiên ta yêu cầu hắn ôm ta ngủ.

Đêm ấy, quả thực ngủ rất ngon.