MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTa Gả Cho Một Vị Trừ Yêu SưChương 2: Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

Chương 2: Ta Gả Cho Một Vị Trừ Yêu Sư

1,799 từ · ~9 phút đọc

"Choang!"

Trừ yêu sư chỉ khẽ búng tay, đại đao trong tay ta lập tức bị chấn động rơi xuống đất.

Cánh tay tê rần, lực không còn, đao loảng xoảng rơi nghiêng một bên.

Đám canh gác bên ngoài nghe thấy động liền xông vào.

Nhìn thấy trong phòng đột nhiên xuất hiện một nam tử trẻ tuổi, ai nấy đều kinh ngạc.

Nhưng ngạc nhiên thì mặc ngạc nhiên, tay vẫn không chậm—đao rìu vung lên, lao tới chém.

Chớp mắt đã loạn thành một mớ: đàn bà khóc lóc, đàn ông gào hét, cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, ta còn chưa kịp định thần, trừ yêu sư đã dễ dàng vặn gãy cánh tay một tên sơn tặc, rồi thuận tay túm lấy cổ áo ta.

“Đi theo ta!”

Có thể bạn thích

Nàng bị ép gả vào nhà kẻ thù, để rồi gặp gỡ và yêu chàng. “Nguỵ Thiệu ta có tài cán gì mà đời này có thể cưới được nàng, đối xử với ta như thế này?”

Từng xem nhẹ hôn ước, anh đâu ngờ người trong mộng chính là vị hôn thê năm xưa. Anh nói: “Không gả cho anh, chẳng lẽ gả cho ai?”

Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!

Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!

Ta giãy giụa vùng vẫy.

Rõ ràng thân thể này khỏe hơn hắn, vậy mà bị hắn kéo đi như lôi bao tải, chẳng thể phản kháng nổi.

“Ngươi nhận ra ta?”

Chả trách mỗi lần ta cố gắng công lược hắn đều thất bại.

Chết tiệt thật… tên này vậy mà nhìn thấu được linh hồn ta!

Ta kinh hãi, vội tung chân đạp hắn:

“Thả ta ra! Không thả thì đừng trách ta ra tay!”

Tiếc rằng sức ta chẳng bằng hắn, đạp chẳng khác gì gãi ngứa.

Lúc này, đám sơn tặc còn sót trong trại cũng đã kéo đến, người cầm đao, kẻ vác rìu, thậm chí có cả đứa lăm lăm… cái cuốc.

Ta thì không tự kết liễu được, chỉ còn biết trông mong bọn chúng ra tay dứt khoát.

Thế là ta ngửa cổ hô lớn:

“Huynh đệ! Ta, Hồ Tam, thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành! 

Đừng ngại đánh, cứ c.h.é.m tới đi!”

Quên mất, bọn này mù chữ, nghe không hiểu gì hết.

Chúng chỉ biết xúm lại vây chặt lấy ta và trừ yêu sư, xem ra định liều c.h.ế.t với hắn, còn ta sống hay c.h.ế.t cũng chẳng quan trọng.

Giọng trừ yêu sư vang lên từ trên cao, lạnh đến tê người:

“Ngươi nhất định phải chết?”

Dĩ nhiên là c.h.ế.t rồi.

Chết là giải thoát, là kết thúc, là cùng trời tận đất—ta vốn yêu cảm giác hủy diệt này mà.

Ta vùng vẫy hét lên:

“Nếu ngươi thực sự g.i.ế.c ta, ta còn phải cảm ơn ngươi một tiếng!”

Vừa dứt lời, một tên sơn tặc vung đao đ.â.m tới.

Ta còn chủ động nghiêng người đưa bụng ra đón.

Trừ yêu sư lập tức kéo ta lùi lại, gương mặt sa sầm:

“Đã muốn c.h.ế.t như vậy… ta tiễn ngươi một đoạn.”

Truyện hay

Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!

Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.

Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.

Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.

Nói xong, lực đạo nơi tay hắn đột nhiên mạnh lên.

“Rắc!”

Một tiếng khô khốc vang lên, xương cổ ta lập tức vỡ vụn.

Đau.

Đau đến thấu tim gan.

Còn chưa kịp kêu thành tiếng, m.á.u đã trào lên cuống họng, nóng hổi tuôn ra từ khóe miệng, chảy dọc xuống cổ áo.

Ta c.h.ế.t rồi.

Nhưng—thế giới lại không khởi động lại.

Vì… trừ yêu sư không biết dùng cách gì, đã giữ lại hồn phách của ta.

???? Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

???? Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Ta trơ mắt nhìn hắn thu linh hồn ta vào một chiếc hồ lô.

Ta vẫn nhìn rõ được thế giới bên ngoài, nhưng dẫu có đập phá gào thét thế nào cũng không thể thoát ra.

Thì ra—không phải chỉ cần ta c.h.ế.t là thế giới khởi động lại.

Mà là linh hồn ta phải thực sự nhập luân hồi, trở về vòng sinh tử mới được!

Nhưng… tại sao hắn lại biết được điều này?

Và hắn giữ linh hồn ta lại… là để làm gì?

5.

“Đại ca trừ yêu ơi, dù gì kiếp trước nào đó ta với huynh cũng từng lớn lên trần như nhộng bên nhau, huynh nhốt ta thế này không thấy quá đáng à?”

Dưới ánh trăng, hắn lặng lẽ thêm củi vào đống lửa, chẳng buồn đáp lời.

“Ơ hay, giờ giả bộ lạnh lùng là mốt à?”

Ta bị nhốt trong hồ lô, chẳng làm gì được hắn, đành lảm nhảm một mình.

“Thả ta ra! Thả ta ra mau!”

“Còn làm ồn nữa…”

“Ồn thì sao nào? 

Có giỏi thì đánh ta đi, lại đây, đánh đi, đánh đii!”

Trong lòng ta bực muốn nổ tung. 

Mấy đời nay ta có khi nào chịu nhục thế này đâu chứ!

Hắn dán thẳng một lá bùa lên hồ lô.

Có vẻ là để cấm âm. 

Từ sau đó, ta gào thế nào hắn cũng chẳng nhíu mày một cái.

Bực thật! 

Ta giơ chân đạp mạnh vào vách hồ lô — chẳng xi nhê gì.

Vài ngày sau, hắn lần lượt bắt thêm mấy con yêu, nuốt luôn yêu đan của chúng để tu luyện.

Hèn gì mạnh thế, ra là đi đường tắt.

Ta bĩu môi một cái. 

Đột nhiên nhớ ra — bây giờ là năm thứ ba Đại Thành.

Năm ấy… chính là năm hắn phải lòng tiểu yêu thỏ.

Đêm giao thừa năm đó, hắn thành thân với nàng ta.

Hay đấy.

Tiểu yêu thỏ vừa ngốc vừa ngoan, chắc chắn ta có thể dụ nàng mở hồ lô.

Hôm đó, trừ yêu sư đến một ngôi làng nhỏ dưới chân núi.

Ta nhìn kỹ — chà, chỗ này quen đấy.

Kiếp nào đó ta từng sống ở đây, làm… một con bò.

Một con bò tráng niên ba tuổi, sống cùng cậu bé tên Nhị Cẩu.

Chỉ tiếc, lúc đó ta c.h.ế.t từ năm thứ hai Đại Thành, không biết cậu bé ấy về sau sống thế nào.

Khoan… ta c.h.ế.t rồi thì thế giới cũng đã khởi động lại cơ mà.

“Nhị Cẩu! 

Con bò nhà mày hôm qua ăn trụi cả ruộng lúa non nhà tao, mau bồi thường!”

Ta còn đang nghĩ ngợi thì thấy bốn năm gã trai vạm vỡ đang xô đẩy một đứa bé.

Ta mắc bệnh mù mặt, không dám chắc có phải cậu bé đó không, nhưng nhìn thế nào cũng giống.

Thì ra lần này ta chưa c.h.ế.t sớm, nhưng Nhị Cẩu vẫn không sống khá hơn là bao.

Ta để ý thấy giữa hàng lông mày cậu mang theo chút sát khí, bất giác thấy kỳ lạ.

Kiếp trước, cậu bé này vốn tính khí hiền lành, làm sao có thể dễ dàng sinh ra loại sát khí đó?

Huống hồ, người trong làng này vốn xấu xa kiểu lặng lẽ sau lưng, đâu phải hạng hung hãn đến mức ra tay trực tiếp.

“Không nghĩ ra thì cứ từ từ mà nghĩ.”

Trừ yêu sư hình như đọc được suy nghĩ ta, lật tấm bùa ra, cho phép ta nói chuyện.

Ta lười đáp lại, ngồi xếp bằng trong hồ lô giả vờ nhập định.

Truyện tranh hot

Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!

Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?

Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!

Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!

Nhưng rồi đột nhiên nghĩ đến một chuyện rất tồi tệ:

Nếu đời này hắn không gặp được tiểu yêu thỏ thì sao?

Chẳng lẽ ta phải bị nhốt trong cái hồ lô c.h.ế.t tiệt này tới già à?

Trừ yêu sư đi tới chỗ Nhị Cầu, hỏi rõ đầu đuôi, rồi lấy tiền ra dàn xếp ổn thỏa.

Nhị Cẩu có vẻ không tin nổi, sự hung hãn nơi đáy mắt cũng dịu lại, gãi đầu cười khờ khạo.

“Đa tạ, đa tạ đạo trưởng.”

Cậu ta xoa xoa tay, ngập ngừng hỏi:

“Không biết… con có thể giúp gì cho đạo trưởng không?”

“Chỉ là thấy chuyện bất bình thì ra tay thôi.

Nhìn tướng mạo con, biết tâm địa còn thuần hậu. 

Nếu giữ được bản tâm, sau này ắt có phúc báo.”

Trừ yêu sư còn đưa thêm ít bạc vụn.

Lần này Nhị Cẩu không nhận.

Nét sắc lạnh trên gương mặt hoàn toàn biến mất, cậu liên tục xua tay:

“Không dám nhận, không dám nhận. 

Con xin ghi nhớ lời dạy của đạo trưởng.”

Rời khỏi Nhị Cẩu, trừ yêu sư lại mang ta đi đâu không rõ.

“Còn bày đặt coi tướng mặt? Lừa người thì có!”

Ta không nhịn được cằn nhằn.

“Lừa một câu, nếu có thể khiến nó giữ được bản tâm, thì cũng đáng.”

“Ha.” Ta cười khẩy.

“Nếu nó thật sự hắc hóa, ta chỉ cần phá hủy thế giới, bắt đầu lại từ đầu, cần gì huynh phải nói lời khách sáo?”

Hắn nâng hồ lô lên lắc lắc, ánh mắt nhìn ta bất lực, lại như đang lạc vào suy nghĩ xa xôi.

“Ngươi đúng là vô phương cứu chữa.”

“Cút! Đồ đàn ông thiếu muối!”

Ta nhìn thấy khuôn mặt hắn ở gần ngay trước mắt, giận quá tung một đ.ấ.m — tiếc là không chạm tới.

“Có giỏi thì thả ta ra, ta đánh ngươi một trận nên thân!

Nếu có kiếp sau, ta nhất định tu luyện đến mức nghịch thiên, lôi ngươi ra đánh một trận sống dở c.h.ế.t dở!”

Lần này, hắn không dán bùa nữa.

Chỉ lặng lẽ treo lại hồ lô lên bên hông, đáp nhẹ một câu:

“Vậy thì… cứ ở trong đó đi.”