831 từ
Tối hôm đó, quận chúa đang nằm nhắm mắt trên giường thì cô phát hiện có tiếng bước chân đột nhập vào trong phòng, nhanh trí quận chúa đã tóm được hắn trong màn đêm bao phủ.
An Minh bất ngờ khi gặp người quen: "Lăng Phong? Sao huynh lại ở đây? Không phải người của Thiên An Môn không được phép xuống núi khi không có lệnh sao?"
Lăng Phong lo cho An Minh nên mới lén đến đây: "Đợi mai huynh về huynh sẽ nhận lỗi với Chấn Vương sư huynh sau, ngược lại huynh hỏi muội chẳng phải muội đã hứa với huynh là không được đưa ra quyết định một mình sao? Muội có biết một mình đến Ma giới cứu người như vậy rất là nguy hiểm không?"
"Huynh biết chuyện rồi à?" Quận chúa ngạc nhiên.
Khắp Thiên giới đều biết Chấn Vương điện hạ trở về từ Ma giới không sao nhưng mà còn Lăng Phong, hắn không biết quận chúa như thế nào hết, cô có ổn không? Bọn họ có làm khó gì cô không, Lăng Phong thật sự rất lo cho An Minh.
"Muội không sao, Ma tôn vẫn còn ở trong Thiền Cảnh muội nghĩ rằng hắn chưa sẵn sàng gặp Huyền Khương lúc này đâu." Quận chúa nhẹ nhàng đặt tay của mình lên tay của Lăng Phong như một lời an ủi hắn, kêu hắn đừng lo nữa.
Lăng Phong biết mấy ngày hôm nay quận chúa đều có tâm sự nhưng lại không tiện để nói với hắn: "Có phải muội nghi ngờ ta chính là Ma tôn không?"
"Lăng Phong à muội không có ý đó." Quận chúa phản đối ngay.
Lăng Phong kéo tay áo lên đưa cho An Minh xem, vết thương của hắn đã khỏi rồi, hắn khen thuốc của Y Cung quả thật rất hiệu nghiệm. Ngay từ đầu Lăng Phong đã nói nó chỉ là một vết bỏng thôi hắn không muốn làm quận chúa lo lắng cho nên mới cố ý né tránh chứ không phải cố ý giấu cô chuyện gì hết: "An Minh, huynh yêu muội thật lòng muội đừng nghi ngờ ta như vậy nữa có được không?" Trái tim này tổn thương thật rồi.
Quận chúa vô cùng xúc động, đột nhiên cô cảm thấy ân hận khi nghi ngờ chính phu quân tương lai của mình, ánh mắt cô đã trở nên dịu dàng và tha thiết hơn. An Minh đưa tay lên áp vào má của Lăng Phong, sau đó đặt môi lên hôn anh ta một cái, như một lời xin lỗi chân thành. Lăng Phong vì thế mà không kìm lòng được trước người mình yêu, hắn bế cô lên giường và thế là cả hai trải qua một đêm đầy mặn nồng.
Sáng hôm sau, quận chúa mở mắt dậy thì thấy Lăng Phong đang ôm mình ngủ mê say, cô lay anh dậy: "Lăng Phong, trời sáng rồi huynh mau về đi nếu không sẽ có người đến đây đó."
"An Minh à ngủ thêm một lát nữa đi." Lăng Phong vẫn còn chưa tỉnh ngủ.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa, kèm theo đó là một giọng nói vang lên: "Quận chúa ơi người dậy chưa? Chấn Vương điện hạ muốn gặp người ạ." Cung nữ đứng bên ngoài thông báo cho An Minh biết.
Vừa nghe xong cô luống cuống thu xếp đuổi Lăng Phong đi, trước khi đi anh không quên hôn lên má cô một cái rồi biến mất. An Minh loay hoay trong bộ đồ ngủ, chỉ kịp choàng một chiếc áo mỏng bên ngoài lập tức mở cửa ra.
"Chấn Vương sư huynh? Huynh đến tìm muội sớm vậy có chuyện gì hả?" Quận chúa chỉ biết cười cho qua chuyện.
"Đệ ấy đi rồi sao?" Chấn Vương nhẹ nhàng hỏi.
An Minh gật đầu từ tốn: "Về rồi."
Chấn Vương điện hạ quay người rời khỏi thư phòng để ra ngoài sảnh chính: "Muội thay y phục đi rồi uống với huynh một tách trà, huynh có chuyện muốn nói với muội."
"Vậy huynh đợi muội một chút, Tiên Nhi muội pha trà cho Chấn Vương điện hạ giúp ta với." Quận chúa lật đật đóng cửa phòng lại và tranh thủ mặc thêm áo vào.
Tiên Nhi cũng đi theo Chấn Vương ra sảnh để pha trà cho điện hạ, ấm trà nóng đều đã được chuẩn bị xong, một số cung nữ cũng đã mang điểm tâm lên theo lời dặn của cô nàng.
Quận chúa thay một bộ y phục bình thường, dạo này cô ưa chuộng những bộ nhã nhặn, ít hoa văn bớt cầu kỳ hơn lúc trước, vải cũng mỏng hơn, nhẹ hơn được dệt bằng tơ lụa cao cấp từ Thính Sự Phòng, đặc biệt dành riêng cho quận chúa.
"Chuyện mà huynh muốn nói với muội là gì vậy?" Quận chúa uống một hớp trà.