1,038 từ
Để tìm ra nguyên nhân này không phải là chuyện dễ gì, chắc mất rất nhiều thời gian, quận chúa chỉ đành để Huyền Khương ở đó rồi rời đi. Đang bay trên trời thì đột nhiên cô phát hiện ở dưới hạ giới đang có chuyện. Vu Hoàn vừa mới thu phục quái thú ở vùng đất phía sau Ma cung và đang thả nó ra để hại người dân, hắn đứng ở trên điều khiển nó, truyền năng lực cho nó và nó đang tác quai tác quái. Các vị sư huynh của Thiên An Môn cũng đã ra tay tương trợ, người thì giải tán dân, người thì chống lại con quái thú đó. Chấn Vương còn phải chiến đấu với Vu Hoàn, không hiểu sao sức mạnh của hắn cũng đã tăng đáng kể, Không Hỏa đã khiến cho Chấn Vương tốn rất nhiều sức. An Minh liền bay xuống trợ giúp một tay, tuy không có Huyền Khương trong tay nhưng cô đã mượn đàn băng của Lăng Phong để tiêu diệt con quái thú đó. Lăng Phong không có ở Vân điện, hắn cũng không có ở Thiên An Môn, quận chúa không nghĩ được nhiều, chuyện cấp bách nhất là phải bảo vệ người dân, lấy đàn đi trước rồi về trả sau, dù gì hai người bọn họ cũng là vợ chồng rồi, xài đồ chung cũng đâu có sao.
An Minh bay đến quả thật như một vị cứu tinh, những người dân ở đó nhận ra nàng, mọi người đểu quỳ xuống hô to ân nhân. Ngay từ lần đầu thấy cô ấy, ai cũng biết chắc chắn họ sẽ được cứu, quận chúa An Minh được người dân xem như là một vị thần bởi vì chỉ cần gặp khó khăn, hoạn nạn cô ấy sẽ đến để giúp đỡ mọi người, tiêu diệt cái ác.
Quả thật sức mạnh của quận chúa rất lớn, chỉ vài chiêu con quái thú hung bạo đó đã bị xiên que bởi rất nhiều mũi tên băng và nằm im ngay trước mặt các thần dân đang quỳ lạy khiến họ vừa sợ hãi vừa vui mừng. Nhưng vấn đề ở đây chính là đàn băng, Không Hỏa của Vu Hoàn tiến bộ rõ rệt, nói đúng ra Hoang Cầm lần này không phải là đối thủ đáng gờm của Vu Hoàn. An Minh cho rằng chẳng lẽ không có Huyền Khương trong tay thì bản thân cô nàng không thể đánh thắng một tên tay sai của Ma giới hay sao, quận chúa cất đàn băng đi và dùng kiếm của mình để chiến đấu với Vu Hoàn. Hắn tự cảm nhận được ma lực của hắn không thể sánh với thần lực của quận chúa nên đã chủ động rút lui. Người dân ở đó cũng đã được các sư huynh đệ của Thiên An Môn trấn an tinh thần, mọi người còn giúp đỡ bá tánh dọn dẹp bãi chiến trường và xây dựng lại cái mới, nhìn thấy chỉ một trận chiến nhỏ mà nơi tươi đẹp này biến thành một đống đỗ nát, quận chúa không kiềm lòng được nên cũng đã phụ mọi người một tay. Để cảm ơn các vị thần tiên, ân nhân cứu mạng, tất cả người dân đã đem con quái thú đó đi chế biến món ăn, đãi An Minh và các huynh đệ. Tất cả cùng nhau ăn uống no say, mọi người vui không thể tả nỗi, quận chúa còn đem đàn băng ra đánh, góp vui bằng một giai điệu du dương, đúng là pháp khí thì âm thanh cũng hay hơn hẳn những loại nhạc cụ khác, ai nấy đều tấm tắt khen và hòa mình vào thứ âm thanh tuyệt vời của quận chúa.
Đang say sưa gãy đàn một hồi thì An Minh nhận ra một điểm kỳ lạ ở trên cây đàn. Đàn băng là pháp khí của Lăng Phong, nó luôn ở bên cạnh của anh ấy và được đặt ở trong Vân điện, Thiên cung từ trước đến giờ là nơi có nhiều Tiên khí hội tụ nhất, tại sao trên đàn băng lại có sự xuất hiện của Ma khí? Một dấu chấm hỏi to đùng hiện lên trong đầu của quận chúa. Lăng Phong chỉ xuất hiện ở Ma giới một lần khi đến đó ứng cứu cho An Minh, ngoài ra ở yến tiệc Ma khí cũng không nhiều đến nỗi nó bị nhuốm trên pháp khí của Thiên giới được, vậy Ma khí ở trên đàn băng này là do đâu mà có?
Sau khi ăn uống no say, mọi người cáo từ trở về. An Minh đã bay thẳng đến Vân điện để tìm Lăng Phong trả đàn tiện thể kể cho anh ta nghe về những chuyện đã xảy ra.
"Lúc đấy huynh ở đâu? Muội có đến Vân điện để tìm huynh nhưng không thấy huynh đâu hết, chỉ thấy mỗi đàn băng đang lơ lửng trong điện cho nên muội mới lấy nó đi." Quận chúa đón lấy ly trà do cung nữ vừa mới rót cho mình lên uống.
Đợi một hồi Lăng Phong vẫn không trả lời, An Minh mới lấy làm lạ. Hắn không trả lời câu hỏi của cô mà ngược lại hỏi cô rằng Huyền Khương đang ở đâu bởi vì hắn không phát hiện pháp khí bên người của quận chúa.
Đương nhiên là nó không ở bên cạnh của quận chúa rồi, Huyền Khương đã được phong ấn trên đỉnh núi Côn Luân, nhắc đến Huyền Khương quận chúa mới hỏi: "Muội phát hiện trên đàn băng của huynh có ma khí, huynh có biết tại sao không?"
Lăng Phong bất ngờ: "Huynh không biết, đàn băng luôn được để trong Vân điện, chắc là do bữa đến Ma giới nên mới bị vậy thôi."
Quận chúa cười nhẹ một cái, nắm lấy tay của Lăng Phong từ tốn nói: "Muội mong chúng ta sống bên nhau đến trọn đời, muội luôn tin tưởng huynh." An Minh nhìn thẳng vào mắt của phu quân và hắn cũng nhìn cô với một nụ cười nhợt nhạt.