1,256 từ
Một ngàn năm sau, tam giới được hình thành trở lại, tất cả đã đi vào quỹ đạo của nó. Trên Thiên giới đang tất bật chuyện chuẩn bị tổ chức tiệc sinh nhật cho Đế tôn, người đứng đầu của Thiên giới và cũng là người trẻ nhất trong lịch sử thăng Thần chỉ mới hơn một ngàn tuổi. Đế tôn trong trang phục mình đang mang giáp, tóc được búi cao hết lên, trong tay cầm kiếm từng bước tiến vào đại điện. Anh ta đi lên vị trí cao nhất, ngồi vào chiếc ghế Thiên đế, sau đó bỗng chốc biến thành một vị lãnh đạo nho nhã, trên người với bộ y phục màu trắng và tóc đã thay đổi không còn búi cao hết lên nữa, trên trán cũng đã hiện lên dấu ấn của Thiên tộc. Không lâu sau đó khoảng gần mười người đã được triệu kiến đến, họ chia thành hai hàng đứng trước mặt Đế tôn hạ người xuống bái kiến, sau đó là được nghe lời trách mắng: "Ta chỉ vừa mới đi luyện binh có mấy ngày, ở Thiên cung các ngươi rảnh rỗi quá không có chuyện gì làm lại đi tranh đấu với nhau, đây đâu phải là Thiên An Môn."
Bên cạnh Đế tôn còn có một tay sai thân cận là Sở Hoàng hắn không chỉ là người hầu hạ cho Đế tôn mà còn được Đế tôn ban cho cái quyền cai quản Từ Vân điện. Từ Vân điện là một cung điện nằm cạnh Thiên cung, đó là nơi thay cho Thiên An Môn trước kia. Từ khi quận chúa hy sinh, các sư huynh đệ của Thiên An Môn đều đã xuống hạ giới sống như những bá tánh cứu giúp đời thường. Chỉ riêng Chấn Vương sư huynh vẫn còn sống trên Thiên giới bởi vì người của Y tộc luôn có một nhiệm vụ phải chăm sóc sức khỏe cho huyết mạch của Tiên đế và bào chế Bách dược mỗi năm.
Không phải vì được Đế tôn ưu ái mà Sở Hoàng trở nên kiêu ngạo, hóng hách đâu. Anh vẫn luôn được mọi người yêu mến bởi tính cách ôn hòa và sự công bằng của mình. Thân phận của Sở Hoàng không ai khác chính là con trai út của Chấn Vương điện hạ, tuy là một người của Y tộc nhưng Sở Hoàng lại rất khác so với anh chị của mình, anh thích được học võ, chiến đấu chống lại cái ác chính vì thế mà Sở Hoàng mới xin đi theo Đế tôn.
Những người được triệu kiến đến đại điện hôm nay cũng chính là những người đánh nhau loạn xạ, mất trật tự ở khắp mọi nơi nguyên nhân là vì họ muốn tìm ra kẻ mạnh nhất để làm sư huynh của Từ Vân điện nhưng từ lâu Từ Vân điện chỉ là một nơi dùng để dạy văn, dạy pháp thuật, là cái noi học đạo cho những con cháu của những người có công với Thiên giới. Không giống Thiên An Môn trước kia là nơi tu luyện của khắp học sĩ ở mọi nơi đổ về, ai cũng học được không phân biệt cao thấp và hằng năm như mọi người đều biết là sẽ tổ chức những cuộc thi cho các học sĩ tranh tài với nhau. Lần này những con cháu của gia đình bình thường đều được Sở Hoàng khuyên xuống hạ giới tìm Tản Dương để theo học còn Từ Vân điện của Thiên giới nhất quyết chỉ dạy những người có công và những người từ Thượng tiên trở lên. Bởi vậy mới nói để được tu luyện ở Từ Vân điện là một điều rất khắc nghiệt, ấy vậy mà có rất nhiều người khao khát được rèn luyện trong đó bởi vì đó là nơi tu tiên của khá nhiều Thượng thần, không những vậy đó cũng là nơi hấp thụ nhiều Tiên khí, rất thích hợp cho việc luyện tập pháp thuật và trước đây đó chính là Vương điện cũ, nơi ở của Chiến thần Trường Vương, Vương điện kể từ sau khi Thượng thần ra đi đã trải qua rất nhiều tên gọi, nó cũng được di dời khá nhiều lần và bây giờ nó được xem như một cung điện độc lập thật sự.
Tất cả những tên gây rối đều đã bị Đế tôn phạt đi quét dọn Thiên cung, thời điểm này ở Thiên giới có rất nhiều việc, các cung nữ bận việc làm không xuể, bây giờ hên là đã có một đám người đến giúp rồi.
Hoa thần đến.
Đế tôn đích thân đi xuống khỏi chiếc ghế mang chức vị cao nhất Thiên giới để cúi đầu chào Hoa thần ở cự ly rất ngắn. Anh rất tôn trọng bà ấy bởi vì có một khoảng thời gian khá dài, chính Hoa thần là người đã nuôi dạy và chăm sóc anh.
"Đã khá lâu rồi Đế tôn không quay trở lại Hoa giới thì phải." Hoa thần được mời ngồi vào bàn và được cung nữ dâng trà lên, bởi lẽ bà ấy nói như vậy là do Đế tôn bận đi luyện binh, điều này cũng đã được anh ta giải thích cặn kẽ lý do vì sao dạo gần đây anh ta không đến Hoa giới.
Tuy nhiên Hoa thần đến đây chỉ là để nhắc cho Đế tôn nhớ một chuyện. Năm trăm năm trước, khi Đế tôn rời khỏi Hoa giới để trở lại làm chủ Thiên cung, anh đã từng bị thu hút bởi một bông sen đặc biệt trong hồ sen thượng uyển, nó đặc biệt bởi vì bông sen ấy có hai màu một nửa màu xanh và nửa còn lại màu hồng. Đế tôn hết lời khen ngợi dành cho nó, khi nhìn thấy Đế tôn ngợi ca bỗng nhiên hoa sen ấy tỏa sáng rực rỡ hơn như muốn đáp lời cảm ơn. Hoa thần vô tình thấy sự hứng thú của Đế tôn dành cho hoa sen đặc biệt nên đã ngỏ ý nói sẽ tặng nó cho anh, đợi khi nào hoa sen trưởng thành, lúc nó nở đẹp nhất và đến ngày đó, Đế tôn cũng đủ chín chắn để đón nhận hoa sen, lời ẩn ý ấy tuy nghe có vẻ khó hiểu nhưng Đế tôn lúc đó vẫn đồng ý đón nhận món quà mà Hoa giới tặng cho mình.
Và hôm nay đã đến lúc Hoa thần thực hiện lời hứa của mình. Bà đem đúng hoa sen hai màu đó đến trước mặt Đế tôn, nhìn thấy nó anh chợt nhớ lại thời điểm đó, lần đầu tiên anh bị sắc đẹp của bông hoa này thu hút, đã hơn năm trăm năm rồi bây giờ được nhìn thấy lại, Đế tôn vẫn không che giấu được niềm vui của mình, ánh mắt anh tha thiết y hệt như hôm đó Hoa thần thấy Đế tôn đứng trước hồ sen.
"Người vẫn còn nhớ mà đích thân mang đến đây cho con sao?" Đế tôn đến gần với Hoa thần hơn.
Sau đó Hoa thần vẫy tay một cái hoa sen bỗng trở thành hai đứa bé gái vô cùng xinh đẹp, bà mỉm cười: "Đế tôn vẫn còn thích chứ?"
Đế tôn hoang mang tột độ: "Không ngờ hoa sen hai màu này lại là hai bé gái sao?"