1,160 từ
Trích Tâm đang cùng với Xuân Liên đi hái trái cây để dâng lên cho những vị khách thưởng thức, chỉ còn một ngày nữa thôi là đến buổi tiệc rồi mà nào là hoa, trái cây, rượu còn chưa chuẩn bị xong. Hoa thì dễ rồi, Trích Tâm chỉ cần dùng tiên lực biến ra một cái là hàng ngàn loại hoa của Hoa giới sẽ lập tức xuất hiện còn về rượu thì một lát nữa họ sẽ đến Cung Dung lấy sau. Xuân Liên là cung nữ của Thiên cung cũng hầu hạ cho Đế tôn giống như Trích Tâm vậy nhưng bản chất của cô nàng này hiền lành, không tranh đua với ai, việc mình mình làm, xong thì phụ giúp những người khác, thấy Xuân Liên cũng có đôi nét giống mình cho nên Trích Tâm đã kết thân từ đó.
"Lúc mới đến đây thấy muội hay đi chung với Trình Đan cô nương lắm mà, sao dạo gần đây không thấy nữa." Xuân Liên dẫn Trích Tâm đến vườn đào cùng mình hái một ít để dâng lên các vị Trưởng bối.
"Trình Đan tỷ đến Trường An điện để hầu hạ cho Đế tôn nên chắc tỷ ấy thường hay ở đó còn ta thì thích đi chơi nên chúng tôi ít đi với nhau là như vậy." Đúng là Trích Tâm ham chơi thiệt, cô nàng còn nhỏ tuổi không chịu ở yên một chỗ, thấy cô ấy thật thà nên Xuân Liên rất thích được trò chuyện cùng với Trích Tâm.
"Nghe nói muội được Đế tôn đích thân chỉ dạy võ công, có phải thật không?" Vẻ mặt của Xuân Liên vô cùng hớn hở. Cô là phận nữ nhi, suốt ngày chỉ biết có mỗi công việc hầu hạ sao cho thật tốt chứ làm gì dám nói đến việc được học này học kia, Trích Tâm là cô cung nữ đầu tiên tuy còn nhỏ tuổi nhưng dám làm những điều mình thích khiến cho không ít người khâm phục, đặc biệt là con gái mà rất ham học võ công và pháp thuật.
Trích Tâm có vẻ hơi thất vọng, cô phàn nàn võ công mà Đế tôn dạy khó học quá, pháp thuật của ngài ấy dạy cũng rất khó luyện, người ta đã là Thượng thần còn cô chẳng qua chỉ là một cung nữ, dạy kiểu như vậy là đang trêu đùa cô hay sao chứ. Sau khi hái đào xong cả hai cô gái vui vẻ đến Cung Dung lấy rượu, hôm nay ở đó có tổ chức lễ hội do Tần Đạo Thượng thần mới làm ra rượu mới từ hương liệu gỗ quý hiếm. Trích Tâm lấy làm lạ nên cũng đã uống thử một ly, thấy ngon cô thích thú uống thêm vài ly nữa. Trích Tâm cũng đưa cho Xuân Liên thử nhưng cô ấy từ chối, không những được thưởng thức rượu mới mà mọi người sẽ được Tần Đạo giảng thêm về cách làm rượu và thưởng thức rượu, ai có hứng thú sẽ ở lại để nghe. Tất nhiên chỗ nhộn nhịp này không thể nào vắng mặt cô gái ham chơi Trích Tâm rồi, kể từ đó cô nàng tìm thấy được thú vui mới, thế là Xuân Liên đành phải đem rượu một mình đi về.
Trích Tâm say sưa nghe giảng và thử dùng pháp thuật chế biến ra rượu, vừa nhìn thấy Trích Tâm, Tần Đạo Thượng thần vuốt râu rồi cười: "Cô nương đây rất giống một người, bất cứ khi nào muốn thưởng thức rượu thì cứ đến Cung Dung của ta."
Trích Tâm ngơ ngác chỉ biết cười cười rồi đa tạ Thượng thần vì đã cho phép mình đến để thưởng thức rượu của ông.
Người mà Tần Đạo Thượng thần nói giống khi nhìn thấy Trích Tâm đó chính là An Minh quận chúa, cô gái mà được người đời ngưỡng mộ cũng như tự hào. Trước đây, quận chúa cũng giống như Trích Tâm hiện giờ vậy, cũng vì thích thú nghe giảng về rượu cho nên mới học cách ủ rượu của Tần Đạo. Đã lâu lắm rồi Thượng thần không được cười vui như vậy, hình ảnh của cô quận chúa bé nhỏ nghịch ngợm ngày nào đã ùa về trong hồi ức của lão làm lão cảm thấy hạnh phúc, vui mừng khi Thiên giới từng có một cô nàng quận chúa như vậy.
Tối hôm đó, Trình Đan mang nước đến Trường An điện thì vô tình phát hiện một chuyện khiến cô nàng hốt hoảng chạy vào giải cứu cho Đế tôn. Tuy tiên lực của cô nàng không đủ để ngăn nó lại nhưng cũng đủ làm cho anh ta thức tỉnh.
"Đế tôn, ngài không sao chứ?" Trình Đan vô tư đi lại đỡ anh ta nhưng không chú ý người ta không mặc áo, trên người chỉ mặc mỗi một chiếc quần màu trắng.
Sau khi bị Đế tôn đẩy ra lúc này cô nàng mới để ý và quay mặt đi chỗ khác, thể hiện sự ngại ngùng, e thẹn của một người con gái nhưng trong thâm tâm chắc đang cười thầm rồi.
Đế tôn biến ra bộ y phục trên người rồi hỏi xem tại sao giờ này Trình Đan lại xuất hiện ở đây, hên là không gây ra náo động chứ lỡ mà Sở Hoàng nghe thấy tưởng có thích khách sẽ làm kinh động cả Thiên cung, đến lúc đó chắc chắn cô nàng sẽ gây ra rắc rối rồi, không những vậy sẽ càng làm mất điểm trước mặt Đế tôn. Trình Đan cũng rất thật lòng cô giải thích do mình đem nước đến và vô tình thấy trong phòng Đế tôn phát sáng, có vật gì đó cứ cứa vào ngài gây ra vết thương chảy máu, cô vì lo cho anh nên mới chạy vào ngăn cản nó lại. Nhưng cô không biết rằng mỗi năm cứ hễ tối trước ngày sinh nhật, Đế tôn phải chịu bốn mươi chín nhát chém như vậy.
Sau khi nghe Đế tôn nói ra bí mật của mình, Trình Đan mới ngạc nhiên không ngờ pháp khí chém Đế tôn chính là Huyền Khương Thương Trượng trong truyền thuyết. Sau khi quận chúa mất, Huyền Khương cũng bị ngủ sâu, khi tỉnh lại nó sẽ đi tìm người có huyết mạch của quận chúa để chọn chủ nhân mới của nó. Chính vì tiềm thức về quận chúa quá lớn cho nên Huyền Khương không thể cưỡng chế nghe theo lời Đế tôn hoàn toàn được. Chỉ còn cách Đế tôn phải để nó cảm nhận dần sức mạnh của mình bằng cách để máu của mình hòa nguyện với pháp khí, chỉ còn vài ngày nữa Huyền Khương sẽ chính thức trở thành pháp khí của Đế tôn.