MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTa Vì Nàng Mà Từ Bỏ Tất CảChương 23: Tầm Thương trưởng thành

Ta Vì Nàng Mà Từ Bỏ Tất Cả

Chương 23: Tầm Thương trưởng thành

1,134 từ

Đúng như mong muốn của Đế tôn, Trích Tâm đã được sinh ra trong một gia đình bình thường, cha mẹ đều làm y, gia đình tuy không mấy khá giả nhưng vẫn có cơm ăn chăn ấm sống qua ngày và cả hai người họ đểu yêu thương nhau. Sở dĩ Trích Tâm lịch kiếp trong một gia đình y nhân bởi vì đa số người phàm đều vì bệnh mà chết sớm cho nên Đế tôn muốn cô sinh ra có cha mẹ đểu biết chế thuốc như vậy thì cô sẽ không phải khổ sở vì bệnh tật, biết bốc thuốc cũng là một điều tốt cho cô sau này khi về già hoặc là không còn cha mẹ bên cạnh nữa. Hai người họ cũng đã có tuổi nhưng vẫn chưa có một đứa con nào, bởi vì sự nhân từ của họ cùng lòng chân thành muốn có con nên dù người vợ bị hiếm muộn thì Kỳ Duyên Thượng tiên vẫn ban cho họ một đứa con gái và đặt tên là Tầm Thương.

Sinh ra trong một gia đình y giáo nên từ nhỏ Tầm Thương đã được chạm vào thuốc từ rất sớm, khứu giác của cô cũng rất nhạy bén khi ngày nào cũng phải ngửi mùi thuốc mà cha nấu. Lên mười tuổi cô con gái bẻ nhỏ lanh lẹ, thông minh này có thể cùng mẹ của mình mỗi sáng đi hái thảo dược về cho cha nấu, cô nàng phụ giúp rất nhiều lại còn hiếu thảo cho nên cha mẹ của cô cảm tạ trời đất không hết vì đã ban cho họ một cô con gái giỏi giang như vậy. Kỳ Duyên Thượng tiên và Nguyệt Hạ lão nhân thấy được lòng biết ơn của họ nên cảm thấy rất vui và cũng mừng cho Trích Tâm khi được cả cha và mẹ yêu thương.

Khi trưởng thành, Tầm Thương trở thành một cô gái xinh đẹp, nho nhã, vẻ ngoài rất giống với nét đẹp dịu dàng vốn có lúc trước của cô chị Trình Đan. Tính cách của Tầm Thương cũng ôn hòa và rất tốt bụng, cô thường xuyên cùng với cha của mình xuống thị trấn để chữa bệnh cho người dân, người nào khá giả một chút thì ông lấy tiền công để về mua gạo sắm sửa quần áo cho hai mẹ con, còn người nào nghèo, hoàn cảnh khó khăn ông không những chữa bệnh miễn phí mà còn cho luôn họ thuốc để mang về nấu uống. Tầm Thương ngưỡng mộ và học hỏi cha của mình ở điểm đó nên có rất nhiều chàng trai để ý cô mỗi khi cô cùng cha mình xuống núi. Tuy nhiên tính Tầm Thương từ nhỏ đến lớn chỉ biết giúp đỡ người khác chứ không màn danh lợi gì cho bản thân của mình cả, cô thì sống với cha mẹ ở trên núi, nhà cũng chỉ đủ ăn đủ mặc cho nên không dám nghĩ đến chuyện sẽ theo đuổi một ai. Tầm Thương thương cha thương mẹ nên cô sẽ không đi đâu nếu cha mẹ của cô vẫn còn sống bởi vì cô muốn cả đời ở bên họ để chăm sóc cho họ nhưng cô biết ai rồi cũng phải già yếu và chết đi, không ai sống mãi được trên thế gian này, hiểu được đạo lý đó cho nên cô càng không thèm ngó ngàng gì đến hạnh phúc tương lai của mình.

Một hôm vì tuổi già nên chân của cha Tầm Thương bị đau nhức do trái gió trở trời vì vậy mà ông phải ở nhà để mẹ của cô chăm sóc còn cô thì xuống núi một mình để làm công việc thường ngày là bán thuốc lấy tiền.

Sau khi thuốc đã được bán hết, cô trở lại lên núi, trên đường đi cô nhặt cũng được không ít những thảo dược mà cha của cô cần. Tầm Thương sống từ nhỏ với nghề này nên cô rất thích và luôn vui vẻ cho dù có bán được thuốc hết sớm hay không thì tâm trạng của cô vẫn rất hào hứng khi bản thân mình có thể nối nghề của gia đình. Cô phấn khởi đeo giỏ thảo dược trên lưng và đi về nhà, đang đi trên đường thì cô vô tình va phải một người đàn ông đang nằm sấp dưới đất. Tưởng anh ta chết nên Tầm Thương hốt hoảng vì sợ hãi nhưng khi đến gần thì thật may anh ta vẫn còn thở, với thân hình bé nhỏ của cô, cô đã cố gắng dìu hắn đi một đoạn lên phía trên núi mới có một ngôi nhà tranh không có ai bởi vì người ta làm nên để dành cho những người đi đường tá túc qua đêm.

Lên tới trên đó mồ hôi cha mồ hôi mẹ gì nó tuôn như mưa, cả người Tầm Thương cứ như mới đi tắm về vậy, hai tay dìu tên lạ mặt đó cũng muốn lìa khỏi người rồi. Nhưng mà không thể thấy chết mà không cứu, nhìn hắn như vậy một người làm y như cô sao nỡ bỏ mặt hắn được.

Trên người của tên này nhìn đâu cũng toàn là nhát chém còn có vết bầm do nội thương gây ra nữa, miệng có vết máu chảy dài chắc cũng nôn ra cả một chén rồi. Tầm Thương trị thương ngoài da cho hắn trước xong rồi mới đi nấu thuốc. Được hơn một canh giờ, hắn vẫn không tỉnh dậy nhưng nhịp thở đã đều trở lại và nhìn sắc mặt cũng đỡ hơn lúc trước rất nhiều. Tầm Thương đang cảm thấy lo lắng vì cũng đã gần xế chiều rồi mà cô còn chưa về nhà, sợ rằng cha mẹ sẽ lo cho cô rồi đi tìm cô lỡ mà có chuyện gì chắc cô sống không nỗi mất, nhưng mà tên này con chưa tỉnh lại lỡ hắn có mệnh hệ gì chẳng phải mình thấy chết mà không cứu rồi một mạng phải ra đi thì làm nghề y cứu người còn nghĩa lý gì nữa. Đang phân vân không biết nên làm thế nào thì bỗng nhiên xuất hiện một cô gái anh tuấn đi vào. Cô gái này có mái tóc dài được cột cao lên để lộ rõ gương mặt xinh đẹp cùng với sự sáng suốt, thông minh qua ánh nhìn và nụ cười khi cô xuất hiện bất ngờ trước mặt của Tầm Thương. Bộ y phục mà cô ấy mặt cũng khác biệt so với những người ở đây, nhìn một cái là biết người giàu có từ nơi khác đến rồi.