MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTa Vì Nàng Mà Từ Bỏ Tất CảChương 25: Hạnh phúc mong manh

Ta Vì Nàng Mà Từ Bỏ Tất Cả

Chương 25: Hạnh phúc mong manh

1,113 từ

Lần đầu cô gái vùng núi đi vào kinh thành, nơi đó đông người nhộn nhịp rất khác so với nơi cô sống từ nhỏ cho đến giờ, tuy nhiều người nhiều hoạt động vui vậy đó nhưng lòng người ở đây cũng rất hiểm ác. Lần này Thanh Trị bị quân địch đuổi đánh đến trọng thương cũng là do có gian tế trong triều đình, hoàng thượng đang âm thầm điều tra xem là kẻ nào dám mưu phản, triệu kiến Tầm Thương vào cung cũng nằm trong kế hoạch bắt gian của bệ hạ.

Mục đích của Thanh Trì muốn Tầm Thương phối hợp cùng với anh diễn một màn kịch để bọn gian thần sơ hở lòi đuôi cáo ra. Tầm Thương được biết đến là người đã cứu bệ hạ một mạng khi anh bị quân địch đuổi giết trên núi. Sau khi biết bệ hạ bị trúng độc nên đã cố gắng chữa trị cho hoàng thượng, chỉ có thuốc của cô mới giúp hoàng thượng sống qua ngày cho nên hoàng thượng đã triệu kiến cô vào trong cung, được đặt cách ở Thừa An cung kế bên tẩm điện của nhà vua để tiện cho việc điều trị.

"Làm sao để bọn lão thái y đó tin là ta bị trúng độc thật? Mấy lão già đó tinh ranh thật, bọn họ đòi bắt mạch cho ta nếu để họ kiểm tra cho ta chẳng khác nào đi khai ra hết sự thật là ta đang giả trúng kịch độc trước mặt bọn họ." Tranh Trị đang nói chuyện riêng với Tầm Thương trong phòng.

"Thần có một số loại thảo dược nếu nấu chung với nhau sẽ khiến người đó bị trúng độc, tuy là nói trúng độc nhưng nó sẽ tự động hết trong ba ngày tại vì dược tính của nó quá mạnh cho nên mới uống vào sẽ bị nôn ra máu, mạch cũng bị rối loạn, sắc mặt nhợt nhạt đi nhưng nếu hoàng thượng vượt qua được thì sức đề kháng của ngài sẽ rất tốt." Tầm Thương trình bày một giải pháp của cô cho vấn đề của vua Thanh.

Đương nhiên vừa nghe một tin tốt như vậy là hoàng thượng đồng ý ngay và lệnh cho Tầm Thương nấu nó ngay lập tức.

Đúng như những gì Tầm Thương nói, Thanh Trị nhìn như bị trúng độc thật sự, các lão thái y cũng đã chẩn đoán hoàng thượng sẽ không qua khỏi. Chính vì lý do này bọn họ đã ép Tầm Thương cũng phải uống thuốc độc để đi theo hầu hạ cho bệ hạ ở dưới suối vàng, một chuyện hết sức phi lý nhưng vì Thanh Trị, Tầm Thương cắn răng chịu đựng mà không dám hó hé một lời nào. Sự thật là hoàng thượng đâu có bị trúng độc gì đâu nhưng lần này người trúng độc thật sự là Tầm Thương, thật là đáng thương mà.

Chắc biết trước số phận khi vào cung đấu đá lẫn nhau là sẽ như thế, Tầm Thương liền xin hoàng thượng cho cô về nhà thăm cha mẹ, ngoài mặt thì nói nhớ nhưng bên trong là đi gặp họ lần cuối. Hoàng thượng đương nhiên là đồng ý rồi, không những vậy anh còn cấp bổng lộc, quà cáp để cô mang về biếu cho cha mẹ của mình. Nhìn cha mẹ già hạnh phúc khi thấy con gái của mình trở về, Tầm Thương vui mừng đến rớt nước mắt, tiếc thay cô không thể sống mãi bên họ được, cô có một nghĩa cử cao đẹp hơn là cứu triều đình nói riêng và cứu Thanh Quốc nói chung bởi vì một khi tìm ra được gián điệp thì đất nước mới yên bình được. Trớ trêu thay cô lại nảy sinh tình cảm với hoàng thượng nhưng cũng chính vì vậy cô mới chấp nhận thay ngài hy sinh vì việc lớn. Tầm Thương cố gắng đi tìm kiếm thảo dược quý để điều chế ra thuốc giải trị mọi loại độc, nó chỉ có một và duy nhất không có liều thứ hai cho nên cô đã dành tặng nó cho Thanh Trị còn mình thì ở đó chờ độc phát tán mà chết đi.

"Hoàng thượng, hôm nay Tầm Thương cô nương nói trong người cảm thấy hơi mệt nên không đến bái kiến ngài được." Vũ Cương đến báo cho bệ hạ biết để anh ta không phải ngồi đợi Tầm Thương đến nói chuyện với mình nữa.

Trong lòng anh bắt đầu có chút lo lắng và hơi bối rối, anh lập tức đến xem tình hình của cô nàng ra sao. Khi đến tẩm điện của Tầm Thương, Thanh Trị thấy cô ấy đang nằm trên giường, hoàng thượng đi lại ngồi cạnh bên giường hỏi thăm cô: "Có mời thái y đến khám chưa?"

Tầm Thương thấy bệ hạ đến thì liền khom người dậy nhưng cả người cô chẳng còn một chút sức lực nào: "Hoàng thượng đến sao không cho người báo với thần để thần chuẩn bị trước."

"Chuẩn bị cái gì, cô mệt thì lo mà nghỉ ngơi đi ta sẽ cho gọi thái y đến đây liền." Hoàng thượng đỡ Tầm Thương ngồi dậy.

Cô ngăn cản: "Hoàng thượng quên thần cũng là thái y sao? Thần uống thuốc rồi nghỉ ngơi một chút sẽ đỡ thôi."

Bản thân cô biết mình chẳng còn sống bao lâu nữa, chính những lão già thái y đó đã ép cô uống thuốc độc bây giờ mà kêu bọn họ tới chữa bệnh cho cô có phải là vô lý quá rồi không.

Sau những lần được hoàng thượng quan tâm, cùng đi chơi, đi dạo phố với nhau khiến cho tình cảm của đôi bên càng thêm gắn khít. Lễ hội trung thu ở Thanh Quốc rất nhộn nhịp, Tầm Thương trước khi mất cũng muốn một lần được đi chơi trung thu cho biết với người ta, để sau này có chết thì cũng không cảm thấy hối tiếc. Cô xin Thanh Trị, không những được cho phép mà hoàng thượng cũng sẽ đi xuống phố chơi cùng với cô.

Nụ cười trên môi của Tầm Thương chính là liều thuốc giải xóa tan mọi âu lo, muộn phiền của Thanh Trị, bệ hạ đặc biệt quan tâm đến cô nàng ngay cả những người xung quanh, nhất là Vũ Cương là người nhìn thấy rõ nhất, tuy hoàng thượng không thổ lộ công khai nhưng ai nhìn vô cũng biết vua Thanh đang yêu thầm nữ y.