760 từ
Ở Từ Vân điện vừa mới xuất hiện một cô công chúa ngọc ngà của Hương tộc, cô ấy tên là Mộc Trà, là người sẽ kế nhiệm chức vị chủ tộc, sắc đẹp thì khỏi bàn cãi, vì là công chúa của tộc tạo ra mùi hương nên trên người của Mộc Trà cũng sở hữu một mùi hương đặc trưng. Một mùi hương nhẹ của thảo mộc, khiến cho ai ngửi thấy cũng cảm thấy dễ chịu và an lòng nhưng tính cách của cô nàng này thì trái ngược lại hoàn toàn. Mộc Trà là người thích thể hiện bản thân, kiêu ngạo và luôn xem người khác không ra gì, từ nhỏ cô đã được cha của mình dạy cho pháp thuật nên ai cũng phải sợ trước Bách Hương Tràm Tinh của cô ta. Nghe danh Đế tôn tài sắc vẹn toàn, Mộc Trà cũng như bao cô gái khác đặc biệt là dành tình cảm đơn phương cho Đế tôn chẳng khác gì Trình Đan, thấy anh ta lúc nào cũng thân thiết với cung nữ Trích Tâm, Mộc Trà lấy làm ghen tỵ, từ đó trở nên cực kỳ xấu tính. Ỷ lại bản thân có gia thế khủng chống lưng, thân phận khác nhiều so với tỷ muội Trình Đan và Trích Tâm cho nên Mộc Trà cậy quyền cứ hễ thấy Trích Tâm ở đâu là đều muốn tỉ thí so tài với cô nàng.
Một hôm Mộc Trà đang ở trong Cung Dư Đan thì thấy Trích Tâm và Trình Đan xuất hiện, để ngăn cản Trích Tâm đang có ý muốn luyện đan, Mộc Trà đã xuất chiêu về phía của Trích Tâm, cô nàng ngơ ngác không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng bởi vì ngày nào cũng đối mặt với biết bao nhiêu kẻ ghét mình cho nên Trích Tâm đã phản xạ nhanh, đưa đòn ra chống đỡ. Thấy em của mình khổ sở đỡ một chiêu của Mộc Trà, Trình Đan vẫn đứng lặng lẽ sang một bên để nhìn, cô cũng muốn biết người được Đế tôn ưu ái như vậy sẽ làm nên được trò trống gì. Tuy nhiên kết quả có thể đoán trước được, Trích Tâm không đỡ nỗi, thấy Mộc Trà không để ý, Trình Đan đã cho một chưởng về phía cô ấy, một là để mang tiếng giúp cho em mình hai là thể hiện sức mạnh trước những người khác nhưng Mộc Trà không phải dạng vừa, cho dù cả hai chị em có hợp sức lại thì vẫn bị một chưởng của cô nàng làm hất văng ra xa. Mộc Trà không từ bỏ, cô vẫn muốn áp thế Trích Tâm, một lần nữa Trích Tâm dính một chưởng của Mộc Trà, cô bị đẩy vào tường nhưng may mắn là Đế tôn xuất hiện kịp lúc để đỡ lấy cô. Sự xuất hiện của Đế tôn khiến ai nấy đều hoảng sợ, lập tức quỳ gối xuống bái kiến, riêng Trích Tâm thì vẫn chưa hết bàng hoàng trong vòng tay của Đế tôn.
"Đa tạ Đế tôn." Trích Tâm giật mình cúi người lui về phía sau.
"Ở Cung Dư Đan mà cũng hỗn chiến được à? Các ngươi không nể mặt ta thì cũng nên nể mặt Trường Vương Thượng thần chứ." Đế tôn nghiêm khắc răn đe bởi vì Cung Dư Đan cũng được xem là một trong những cung còn sót lại lâu đời từ thời của Tiên đế và nó đã được khôi phục lại đúng với nguyên bản. Cung Dư Đan được Trường Vương Thượng thần và Bát Tâm Thượng tiên xây dựng nên để thuận tiện cho mọi người đến đó luyện đan, một trong những học sĩ thời đó của Thiên An Môn cũng được giao phó cho việc canh giữ lò luyện của Cung Dư Đan này. Ở đây không phải ai cũng được phép luyện đan dược bởi vì lò luyện của Cung Dư Đan có một phần tu vi và sức mạnh của Trường Vương, nó giúp cho thời gian luyện ngắn đi và công dụng tăng cao. Chỉ những người có huyết mạch Tiên đế hoặc có công ở Thiên giới mới được tự do sử dụng còn không thì mọi người buộc phải tự dùng nội lực của mình mà luyện đan. Ai có nội lực cao thì sẽ luyện nên còn nội lực thấp thì tự ắt hiểu luôn, có mò đằng trời cũng không ra được nỗi một viên.