690 từ
Đột nhiên mặt đất rung lắc dữ dội, Đế tôn cùng Sở Hoàng lập tức ra ngoài xem sao, đi theo sau là Trình Đan.
"Đế tôn người xem thần khống chế được Hồng Dịch rồi." Giọng nói đầy sự kiêu hãnh và vui mừng của Trích Tâm vang lên khiến nét mặt của Đế tôn và Sở Hoàng cũng vì thế mà vui vẻ hẳn ra.
Giữa sân của Trường An điện là kiếm Hồng Dịch, vừa rồi Trích Tâm đã dùng sức mạnh khống chế kiếm kéo xuống mặt đất cho nên mới khiến mặt đất rung lắc như vậy.
Trình Đan ngạc nhiên, không ngờ Đế tôn lại ban kiếm trấn giữ phủ cho Trích Tâm. Không lẽ Đế tôn định ban cả Phủ Ngọc Dịch cho riêng một mình cô ấy luôn hay sao. Trình Đan tự cảm thấy xấu hổ, bản thân mình cao quý như vậy mà lại đi thua một kẻ chỉ mới là Thượng tiên. Sự ganh ghét muội muội trong lòng của cô dâng cao hơn bao giờ hết, cô nắm chặt tay lại rồi rời khỏi đó trong sự im lặng, chẳng một ai hay biết vì cả hai anh chàng kia chỉ đang lo tắm tắt khen Trích Tâm mà thôi.
"Đúng là công sức của ta bỏ ra không uổng phí một chút nào." Đế tôn chắp hai tay ra sau lưng với tâm thái rất hài lòng.
Sở Hoàng ngay lập tức biến ra một bông hoa, đem đến tặng cho Trích Tâm. Cô nàng thích thú đa tạ sư huynh không ngớt. Đế tôn cho hay kiếm Hồng Dịch trấn giữ Phủ Ngọc Dịch nhiều năm, người cầm kiếm chắc chắn phải có tu vi cao thì mới điều khiển thành thạo được cho nên Trích Tâm cần phải luyện tập nhiều hơn.
Từ khi có Hồng Dịch bầu bạn, ngày nào Trích Tâm cũng cầm kiếm đánh vài đường. Cô nàng trở nên mạnh mẽ hơn, pháp thuật cũng đã đạt được ở một ngưỡng cửa mới. Dạo gần đây ở Ma giới thường xuyên xuất hiện một người mặc áo choàng đen, trùm kín cả đầu, không thấy mặt cũng chả ai biết đó là người nào. Có người phát hiện đó là một cô gái, cũng có người kể lại là thấy cô ấy thường xuyên đến Ma điện, chắc là để gặp Ma tôn. Quận chúa thấy làm lạ nên mới hỏi: "Đại huynh mới kết làm bằng hữu với cô nương nào hả?"
Ma tôn ngạc nhiên không hiểu sao em gái lại hỏi mình như thế, chắc là do lời đồn ở Ma giới mấy ngày qua. Ma tôn chối từ, anh không có làm bạn với cô gái nào hết. Quận chúa tưởng anh của mình vì mình mà ngại không dám nói nên cô mới đùa: "Huynh định sống như vậy đến bao giờ? Không định đi tìm con cũng không bước thêm bước nữa à?"
Ma tôn cười thầm, hắn không cần tìm nữa bởi vì hắn đã tìm ra rồi. Chính cái ngày định mệnh đó, hắn đã vô tình nhận ra con trai của mình. Thấy nó trưởng thành bình an như vậy trong lòng người làm cha cũng cảm thấy vui mừng. Quận chúa Tú Anh sau khi biết anh mình tìm lại được con trai thì vô cùng bất ngờ, cô đòi Ma tôn cho mình biết đó là ai nhưng hắn lắc đầu rồi tự nhiên mỉm cười mà không nói một lời nào. Quận chúa sẽ không ngờ rằng cháu trai của mình lại chính là người anh em tốt của mình. Không những vậy trước đây ở trên Thiên giới còn gán ghép cô cho người đó trở thành một cặp.
Một hôm đang đi dạo ở vùng đất trống gần Vong Xuyên, quận chúa vô tình phát hiện một kẻ lạ mặt. Hắn trong bộ dạng mọi người vẫn thường hay đồn với chiếc áo choàng màu đen trùm kín mặt. Thấy quận chúa hắn liền nhanh chóng chuồn đi nhưng kết quả là bị cô nàng chặn lại.