753 từ
Hơi thở vô cùng yếu ớt của Trích Tâm cố gắng gượng dậy thốt ra: "Đế tôn, ngài thật sự không tin thần? Ngài thật sự nghĩ rằng thần là người đã giết Sở Hoàng sư huynh sao?"
Vẻ mặt thất vọng của Trích Tâm khiến ánh mắt của Đế tôn có chút trở nên dịu nhẹ. Nhưng miệng thì anh vẫn luôn trách cô nàng: "Nếu ngươi còn không chịu thành thật khai báo, ta nhất định sẽ không nương tay đâu." Khắp Thiên cung đều biết Trích Tâm là cô gái có được sự ưu ái đặc biệt của Đế tôn, mọi người còn ghen tỵ nữa huống chi là cô chị gái thích thầm anh ấy. Trích Tâm được đích thân Đế tôn dạy pháp thuật và võ công, cũng là cô nương đầu tiên được tự do đi lại ở Trường An điện và còn được ban cho Hồng Dịch kiếm, tương đương với việc ban cả Phủ Ngọc Dịch cho cô. Mọi người đều thấy được sự quan tâm, ân cần thầm lặng của Đế tôn dành cho cô nàng nhưng không vì thế mà anh yếu lòng. Dù sao Sở Hoàng cũng đi theo Đế tôn từ nhỏ, anh ấy không chỉ là tay sai thân cận mà còn là một bằng hữu tốt, một huynh đệ tốt. Sở Hoàng rất được lòng mọi người, dạo gần trước, Đế tôn còn phát hiện ra biểu hiện bất thường của Sở Hoàng dành riêng cho Trích Tâm, dường như anh chàng đã nảy sinh tình cảm với cô gái này.
"Sở Hoàng tốt với ngươi như thế, lúc đầu đến Thiên cung cũng là hắn chỉ dạy cho hai tỷ muội nhà ngươi, vậy mà ngươi lại ra tay tàn nhẫn như vậy." Đế tôn đứng trước mặt Trích Tâm, mặc cho cô nàng đang bị trói lại, toàn thân rướm máu. Nếu là bình thường chắc chắn Đế tôn sẽ trừng phạt rất nặng kẻ đã ra tay với cô nhưng lần này anh cũng bất lực.
"Thần đã nói hết lời rồi, nếu Đế tôn đã không tin thì thần cũng không còn gì để nói nữa, muốn chém muốn giết tuỳ ngài." Trích Tâm không còn muốn phản biện lại nữa, cho thấy cô cũng đã bất lực cùng đường rồi. Người cô tin tưởng nhất, người mà mỗi khi có chuyện gì cô cũng nghĩ tới đầu tiên, người mà cô thầm thương bây giờ lại muốn trừng phạt cô cho tội danh không phải do mình gây ra. Câu nói bản thân vô tội nói ra hàng ngàn lần rồi cũng không cứu nỗi tình thế hiện giờ, Đế tôn cho cô hay tất cả những chứng cứ đều quy về người gây ra tội chính là cô cho nên anh cũng không thể làm gì khác. Đế tôn cần cho Chấn Vương Thượng thần một câu trả lời xác đáng. Anh lệnh cho lính đại lao áp giải Trích Tâm lên đài Thanh Long dụng hình. Lúc được áp giải đi, Trích Tâm không thèm mở mắt, nhưng nước mắt cô vẫn không ngừng lăn dài trên hai gò má.
Đế tôn trói cô lại trên cột trụ Thiên lôi, lúc này Trình Đan mới hớt hải chạy đến xin Đế tôn tha tội cho em gái của mình. Cô nàng quỳ trước mặt anh, bám vào tà áo khóc lóc thảm thiết: "Trích Tâm còn nhỏ, dại dột ngươi tha thứ cho muội ấy lần này đi mà Đế tôn."
"Ngươi nói Trích Tâm còn nhỏ, dại dột? Tha thứ cho cô ấy thì Sở Hoàng có sống lại không?" Đế tôn quát.
"Sao muội ngốc quá vậy hả Trích Tâm, nếu thật sự là muội làm thì hãy thành thật xin Đế tôn tha tội đi." Trình Đan quay sang nói với em gái.
Trích Tâm cười gượng: "Thì ra ngay cả tỷ cũng nghĩ muội giết Sở Hoàng sư huynh à?"
Còn gì đắng lòng hơn, hai người thân nhất bên cạnh mình lại không tin mình, sao ai cũng trách cô mà lại không giúp cô điều tra chân tướng. Thì ra ai cũng muốn cô biến mất trên cõi đời này, sấm sét trên đài Thanh Long cộng với pháp thuật của Đế tôn, thử hỏi Trích Tâm còn mạng để quay về không? Cô nàng nhắm mắt nở một nụ cười xem như là nụ cười cuối cùng, cười cho số phận bất hạnh của mình.