MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTái Sinh Lần Nữa Để Yêu AnhChương 217

Tái Sinh Lần Nữa Để Yêu Anh

Chương 217

642 từ · ~4 phút đọc

Chương 217 Sắc mặt Bảo Ngọc càng đỏ, đi tới hôm cánh tay ba: “Ba, ba vừa từ tỉnh về, nhất định rất mệt đi? Đi thôi, chúng ta về nhà.” Lúc đi qua xe Tiêu Mặc Ngôn, Trương Hồng Khánh xụ mặt nhìn anh. Dám ở trước cửa lớn nhà bọn họ to gan lớn mật hôn nhau, tên nhóc này thật sự ngày càng ngông cuồng! Bảo Ngọc vẫy vẫy tay với Tiêu Mặc Ngôn, để lại nụ cười ngọt ngào, bèn đi cùng ba mình vào hẻm. Cho đến lúc không nhìn thấy hình bóng cô, Tiêu Mặc Ngôn mới thu lại ánh mắt, ánh mắt lại rơi trên chiếc nhẫn, mỉm cười, rất xinh đẹp, ngay cả Thạch nhìn thấy cũng không nhịn được ngây ngốc. Ở bên cạnh cậu Tiêu lâu như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy vẻ thỏa mãn như vậy của anh, giống như tháo xuống tất cả vỏ bọc để tươi cười. Mặc dù nói lúc ở cùng cô Trương, anh đã thay đổi rất nhiều, nhưng, tuyệt đối không có biểu cảm thả lỏng như bây giờ. Vừa khởi động xe, vừa suy tư, Đinh Khiên có một câu nói rất đúng, cô Trương rất biết chữa bệnh. Bảo Ngọc ôm ba về nhà, vừa thấy chồng về, Nguyễn Thanh Mai vui vẻ đón: “Hồng Khánh à, về sao không gọi một cuộc điện thoại, em và Tiểu Hải cũng tiện đi đón anh.” Bà cố ý bỏ qua Bảo Ngọc. Bảo Ngọc cũng không để ý, hôm nay tâm trạng cô rất tốt, cực kỳ tốt, cho dù nhìn khuôn mặt âm dương quái khí của Nguyễn Thanh Mai cũng cảm thấy vui vẻ. Trương Hồng Khánh đặt túi xuống: “Tên nhóc đó đâu? Lại chạy đi đâu rồi?” Đỗ Thu Nghi nhanh chóng nói: “Tiểu Hải đương nhiên ở trường!” “Nó sẽ ngoan như vậy?” Trương Hồng Khánh thật sự rất nghi ngờ. Bảo Ngọc cười nói: “Đương nhiên rồi, từ khi đồng ý chăm sóc Đào Nhi, Tiểu Hải không biết có bao nhiêu tiến bộ, trừ lúc ở trường, thì đi làm, giống như thay đổi thành một người khác.” “Thật sao?” Trương Hồng Khánh cũng có chút ngoài ý muốn. “Đương nhiên.” Trương Hồng Khánh có chút yên tâm: “Cho là nó tiến bộ.” Lúc này Đỗ Thu Nghi ra khỏi nhà bếp, bưng một ly trà phổ nhĩ mà Trương Hồng Khánh yêu thích nhất: “Chú, uống trà.” “Thu Nghi về rồi à.” Trương Hồng Khánh vẫn rất thích Đỗ Thu Nghi, cảm thấy đứa bé này ngoan ngoãn còn rất cầu tiến. Đỗ Thu Nghi gật gật đầu: “Tuổi mẹ lớn rồi, con quay về giúp bà.” Nguyễn Thanh Mai nhìn cô một cái, ngồi xuống sofa bình thản nói: “Con thật biết nói chuyện, Trương gia chúng ta nuôi phí công, sao con không nói?” “Thanh Mai!” Trương Hồng Khánh trừng mắt bà ta, Nguyễn Thanh Mai bĩu môi: “Em đi chuẩn bị nước tắm cho anh.” Đứng dậy đi. Đỗ Thu Nghi ngẩng đầu, có chút tủi thân đứng tại chỗ. “Thu Nghi à, dì con chính là như vậy, nói chuyện nhanh miệng thẳng thắn, con đừng để trong lòng.” Trương Hồng Khánh an ủi vỗ vỗ vai cô ta: “Con đừng khách sáo, đây là nhà của con, con yên tâm sống ở đây, không cần đi đâu cả.” Đỗ Thu Nghi ngẩng đầu, cảm động đỏ mắt: “Cảm ơn chú.” Bảo Ngọc ở bên cạnh, nhìn Đỗ Thu Nghi và nước mắt đang chảy trong mắt cô ta, không biết ở đây cuối cùng có bao nhiêu phần là thật. Từ khi cô ta dọn về tối qua, cảm giác giống như thay đổi thành người khác, quá bình tĩnh, quá ân cần, là vì mang thai sao?