MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTái Sinh Thành Nữ Phụ Bá ĐạoChương 2: Tiếp cận nam chính

Tái Sinh Thành Nữ Phụ Bá Đạo

Chương 2: Tiếp cận nam chính

921 từ · ~5 phút đọc

Ngày đầu tiên trong thân xác nữ phụ chưa bao giờ yên bình như cô tưởng. Cô vừa bước ra khỏi phòng, cố gắng hít thật sâu để lấy bình tĩnh, thì lập tức cảm nhận được một luồng ánh mắt lạ thường. Nhìn sang, cô thấy nam chính đang đứng gần cầu thang, tay cầm một tách cà phê, đôi mắt nhìn cô như vừa phát hiện một điều bí mật.

“Chào buổi sáng,” anh nói, giọng ấm áp nhưng chứa một chút nghi hoặc, như thể anh vừa nhận ra cô khác với nữ phụ vốn có.

Cô nhíu mày, hít một hơi thật sâu, rồi nở một nụ cười thật “tự nhiên”:

“Chào buổi sáng… anh.”

Cô cố gắng điều chỉnh giọng nói sao cho giống nữ phụ cũ, nhưng vẫn hơi run.

Nam chính nhướng mày, vẻ mặt nghi ngờ nhưng vẫn cười. Cô biết, lần gặp đầu tiên này cực kỳ quan trọng. Nếu gây ấn tượng sai, cả kế hoạch “bá đạo” sẽ sụp đổ ngay từ bước đầu.

Đầu óc cô chạy nhanh như chớp. Trong truyện, nữ phụ thường tiếp cận nam chính bằng cách tỏ ra ngoan hiền, cầu cạnh, hoặc gây sự chú ý một cách lộ liễu. Nhưng cô, lần này, sẽ khác hoàn toàn.

Cô bước tới gần anh, vờ như vô tình đánh rơi cuốn sách mà mình tình cờ mang theo. Cuốn sách rơi, anh nhìn thấy, nhấc tay định đưa cô. Cô chớp lấy cơ hội:

“Ôi, cảm ơn… anh giúp tôi với,” giọng nói dịu dàng, nhưng ánh mắt tinh ranh liếc nhìn anh.

Anh đưa cuốn sách cho cô, ánh mắt vẫn chứa chút tò mò. Cô mỉm cười, vừa nhận sách vừa vờ ngượng ngùng, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán:

“Phải làm sao để anh nhớ mình, nhưng không quá lộ liễu? Hừm… mình cần một hành động vừa hài hước, vừa khác biệt so với nữ phụ gốc.”

Cô quyết định thử một chiêu nhỏ: vừa cầm sách, cô giả vờ trượt chân một chút, khiến tay chạm vào tay anh. Không quá mạnh, nhưng đủ để tạo khoảnh khắc tình cờ. Anh hơi nhíu mày, nhưng không né tránh, chỉ cười nhẹ:

“Cẩn thận nhé, lần sau đừng làm rơi nữa.”

Cô cười khúc khích, tim đập loạn nhịp. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được sức hút thật sự giữa cô và nam chính, nhưng vẫn phải giữ khoảng cách. Nếu quá lộ liễu, nữ chính sẽ nhanh chóng nghi ngờ.

Sau buổi sáng, cô quyết định sẽ tiếp tục quan sát anh từ xa, ghi nhớ thói quen và hành vi của anh. Trong khi đó, các nhân vật phụ xung quanh vẫn nhìn cô với ánh mắt đầy nghi hoặc. Một vài người thì thầm với nhau:

“Cô ấy… hôm nay trông khác lạ quá.”

“Không biết cô ta định làm gì, nhưng nữ phụ này… dường như thông minh hơn bình thường.”

Điều này khiến cô mỉm cười thầm. Thật ra, cô đã có kế hoạch: không phải đối đầu trực tiếp với nữ chính, mà là tạo ấn tượng riêng với nam chính. Và cách đầu tiên: hài hước, bất ngờ nhưng không quá lố.

Buổi chiều, trong lúc dọn dẹp phòng làm việc của mình, cô thấy nam chính đi qua, ánh mắt liếc nhìn cô. Cô nảy ra một ý tưởng bá đạo: giả vờ quên chìa khóa trong tủ đồ. Khi anh mở tủ giúp, cô vô tình để một món đồ nhỏ rơi ra – món đồ mà cô biết sẽ khiến anh bật cười theo cốt truyện gốc. Nhưng lần này, thay vì lộ liễu, cô thêm một chút biến tấu: món đồ rơi đúng lúc anh đang cầm cà phê, khiến anh phải khéo léo giữ thăng bằng, vừa trêu cười, vừa tạo tình huống “đáng nhớ”.

Anh cười, ánh mắt rạng rỡ hơn:

“Cô luôn có cách khiến mọi thứ thú vị hơn, nhỉ?”

Cô nhướn mày, mỉm cười:

“Chỉ là… không muốn buồn tẻ thôi.”

Tim cô đập mạnh. Khoảnh khắc này hoàn toàn khác với truyện gốc. Trong truyện, nữ phụ luôn bị coi là “kẻ phiền toái”, còn bây giờ… cô đang tạo ra sự tò mò, thậm chí là bắt đầu thu hút nam chính.

Chiều hôm đó, cô ngồi ở góc sân, quan sát anh trò chuyện với các nhân vật khác. Cô bắt đầu nhận ra: nam chính không chỉ đẹp trai, thông minh, mà còn rất tinh tế. Anh để ý đến từng chi tiết nhỏ, từng thái độ của mọi người. Điều này khiến cô phải điều chỉnh chiến lược tiếp cận: không chỉ dựa vào may mắn hay tình cờ, mà phải có kế hoạch.

Cô quyết định ghi chép mọi thói quen của anh, từ cách cầm cốc, cách nhún vai, cách nhìn người khác, cho đến cách anh cười khi thấy điều gì hài hước. Mỗi chi tiết đều có thể trở thành “vũ khí bá đạo” cho nữ phụ trong quá trình tiếp cận.

Trước khi kết thúc ngày đầu tiên, cô tự nhủ:

“Ngày mai, sẽ là bước tiến quan trọng. Phải tạo ra một tình huống khiến anh chú ý nhiều hơn, nhưng vẫn không để nữ chính nghi ngờ. Mình là nữ phụ bá đạo mà, không bao giờ làm gì theo lối mòn.”

Và cô bắt đầu lên kế hoạch cho ngày mai, với một nụ cười bí hiểm, ánh mắt chứa đầy quyết tâm: không chỉ để sống sót, mà còn để trở thành nhân vật nữ phụ mà mọi người không thể nào quên.