Sáng hôm đó, cô bước xuống sảnh với tâm trạng vừa phấn khích vừa căng thẳng. Sau vài ngày quan sát và thử nghiệm các chiêu trò bá đạo, cô nhận ra một điều: muốn gây ấn tượng với nam chính, phải biết tận dụng mọi cơ hội, kể cả những tình huống ngớ ngẩn nhất.
Vừa bước đến thang máy, cô gặp ngay nữ chính – đang cười nói vui vẻ với vài người bạn. Như thường lệ, cô giữ khoảng cách lịch sự, mỉm cười nhẹ, nhưng trong đầu đã lên kế hoạch: tạo một tình huống vừa dở khóc dở cười, vừa khéo léo để nam chính chú ý.
Thang máy mở, nam chính bước vào. Cô hơi lùi lại để nhường, nhưng trượt nhẹ trên sàn đánh bóng vừa được lau sạch. Chiếc giày cao gót suýt chút nữa khiến cô ngã nhào. Trùng hợp thay, nam chính bước tới, đỡ cô kịp thời.
“Cẩn thận,” anh nói, giọng vừa lo lắng vừa trêu chọc.
Cô vội mỉm cười, nhún vai một cách đáng yêu:
“À… chắc là… do sàn trơn thôi.”
Nhưng cô không bỏ qua cơ hội: trong lúc đứng dậy, cô làm rơi một tập hồ sơ nhỏ, khiến anh phải cúi nhặt cùng cô. Khoảnh khắc ấy, cả hai mắt chạm nhau, và cô cảm nhận được ánh mắt anh hơi sáng lên – vừa tò mò, vừa thích thú.
Đó là “tình huống đầu tiên” trong ngày, và cô biết, nữ phụ bá đạo không để bất cứ chi tiết nhỏ nào trôi qua vô ích.
Buổi trưa, cô quyết định thử một chiêu trò tinh tế hơn: tạo một “sự cố nhỏ” trong phòng làm việc. Khi nam chính đến bàn, cô vờ làm đổ một cốc nước lên tài liệu của mình – không nhiều, chỉ đủ khiến anh phải đến giúp cô.
Anh nhìn cô, ánh mắt hơi nghi hoặc:
“Cô… lại làm rơi thứ gì đó sao?”
Cô ngượng ngùng, nhưng nụ cười không giấu được sự tinh quái:
“Chỉ là… sơ ý thôi mà.”
Anh giúp cô dọn dẹp, hai người cùng cười. Khoảnh khắc này vừa hài hước, vừa ngọt ngào, khiến không khí trở nên gần gũi, và quan trọng nhất: giúp nam chính ghi nhớ nữ phụ khác hẳn so với trong cốt truyện gốc.
Chiều đến, một tình huống “dở khóc dở cười” khác xuất hiện. Cô tình cờ gặp một nhân vật phụ – vốn là bạn thân của nữ chính – đang cầm món đồ quan trọng mà cô cần. Khi cô tiến đến nhận, vô tình va vào người bạn ấy, làm rơi món đồ xuống đất.
Nam chính xuất hiện kịp thời, cúi xuống nhặt giúp. Trong khoảnh khắc này, cô cố tình nhìn anh bằng ánh mắt ngây thơ, pha chút đáng yêu. Anh hơi nhíu mày, nhưng không giấu được nụ cười:
“Cô… luôn gặp sự cố vào đúng lúc nhỉ?”
Cô cười, vờ lúng túng:
“À… dường như… mọi thứ đều… trùng hợp thôi.”
Những tình huống như thế khiến cô thầm nghĩ: “Chiêu trò dở khóc dở cười này không chỉ tạo sự chú ý mà còn khiến anh tò mò. Nam chính thích những khoảnh khắc bất ngờ… đúng không?”
Sau những sự kiện liên tiếp, nữ chính bắt đầu để ý hơn. Cô ấy không còn tỏ ra quá tự tin, nhưng vẫn giữ thái độ thân thiện xã giao. Còn nam chính, ánh mắt dần tập trung nhiều hơn vào cô – nữ phụ bá đạo. Cô biết, chiến lược đang đi đúng hướng: tạo tình huống hài hước để gây chú ý, nhưng vẫn tinh tế để không bị coi là phiền phức.
Buổi tối, cô ngồi trong phòng, ghi chép nhật ký:
“Hôm nay là ngày ‘dở khóc dở cười’. Nhiều tình huống bất ngờ, nhưng đều khiến anh chú ý. Nữ chính vẫn chưa phát hiện mối nguy hiểm thực sự. Chiến lược bá đạo… đang tiến triển tốt.”
Cô mỉm cười, ánh mắt sáng rực: “Ngày mai sẽ là bước tiến quan trọng hơn. Nữ phụ bá đạo không bao giờ để cơ hội trôi qua vô ích. Mọi thứ… đều phải nằm trong tầm kiểm soát.”