Hoàng nhìn Linh Nhi, cảm giác tội lỗi và trách nhiệm dâng lên. Linh Nhi, cô gái linh hồn đã giúp cậu, chính là nạn nhân của sự kiểm soát ký ức từ gia tộc cậu.
"Tên thật của cậu là gì?" Hoàng khẽ hỏi.
Linh Nhi lắc đầu. "Không còn quan trọng nữa. Tên đã bị quên lãng."
Họ quyết định tiến vào khu vực Kho Lưu Trữ Ký Ức Đóng Băng của Địa Phủ. Đây là nơi lưu giữ những ký ức không thuộc về bất kỳ linh hồn nào, thường là những sự kiện đã bị người sống cố tình lãng quên.
Khi chạm vào một mảnh tinh thể ký ức phát sáng, Hoàng nhìn thấy hình ảnh một cô bé nhỏ tuổi đang chơi đùa cùng cha cậu (khi cha cậu còn rất trẻ). Cô bé đó có mái tóc tết giống hệt Linh Nhi.
Sự thật đầu tiên: Linh Nhi không phải là người hậu duệ xa xôi, mà là em gái họ của cha Hoàng. Cô bé bị chết trẻ và bị Bà Lương xóa khỏi ký ức vì một lý do nào đó.
Hoàng cảm thấy một sự kết nối mãnh liệt và nỗi đau xé lòng. Cậu phải cứu cô ấy, không chỉ vì Địa Phủ, mà còn vì tình thân bị lãng quên.