Hoàng và Linh Nhi bắt đầu hành trình đến khu vực Ký Ức Bị Phai Mờ, nơi Ông Cố đang ẩn náu.
Trên đường đi, họ đi qua khu vực Gia Tộc Lương. Đây là một khu phố tráng lệ, với những tòa nhà lộng lẫy được xây dựng từ Ký Ức Kiêu Hãnh của Bà Lương và các đời trước. Tuy nhiên, khu vực này lại hoàn toàn im lặng, không hề có âm nhạc hay tiếng cười.
Hoàng thấy một bức tường lớn, khắc họa lịch sử của gia tộc. Ở cuối bức tường, một hình ảnh bị đục bỏ, chỉ còn lại một vết sẹo lớn – đó chính là Ông Cố Lương Hiển.
Linh Nhi giải thích: "Linh hồn chỉ có thể tồn tại bằng những gì người sống ghi nhớ về họ. Nếu ký ức bị xóa bỏ, linh hồn sẽ biến mất. Gia tộc cậu đã cố ý xóa sổ Ông Cố ra khỏi lịch sử."
Hoàng cảm thấy đau đớn thay cho Ông Cố. Âm nhạc đã mang lại cho Ông Cố tội danh, và giờ đây, chính sự cấm đoán đó đang đẩy ông ấy vào quên lãng.