Sáng tỉnh dậy không phải bởi tiếng gọi của Nga mà là của mẹ nó. Nó ra đường đứng đợi khoảng 15p thì Nga tới. Ngồi sau Nga chẳng nói tiếng nào, nó hỏi gì Nga cũng chẳng thèm trả lời. Đến gần tới trường nó vào quán cf Nga cũng không nói gì.
Nó thấy cái gì khang khác, chẳng lẻ Nga biết chuyện nó và nhỏ T. Không thể có chuyện đó, nhỏ T sẽ chẳng bao giờ đem chuyện đó ra để kể với Nga cả. Nó đi vào quay lưng ra nhìn Nga, đôi mắt Nga đỏ cả lên. Chắc có chuyện gì rồi nên lại khóc cả buổi tối đây mà, tý vào học nó sẻ giỗ dành cái là hết thôi mà .
Nó vào quán uống cf rồi tám với mấy thằng bạn. Mấy thằng lại nhắc nhở nó chuyện về thằng Hà, nó nghĩ cũng lâu rồi mà không thấy thằng đó có hành động gì chắc là yên chuyện rồi. Đang nói chuyện thì thằng Khôi lại chỉ chỉ ra phía trước quán, Thằng khôi cứ há hốc cả mồm.
– Con nào mà xinh thế bạn mi hả, nó nhìn mi kìa.
– Ai, con nào.
– Nó đứng đó kìa, nhìn mi nảy giờ.
Nó nhìn ra thì thấy con An, nó cũng hơi ngạc nhiên. An tiến tới nhìn nó cười lằm cả đám con trai trong quán cứ là ak ừ miết.
– Ra đây làm chi rứa.
– Ra chơi
– Chơi với ai, tui con đi học nửa.
– Thiếu gì người để chơi, đi học mà giờ này con ngồi đây ak.
– Thì hôm ni thứ 2 nên nghĩ tiết chào cờ, tý xong vào học.
– Cũng còn gần 30p nửa mà. Thế không nghĩ 1 bữa được ak
– Nghĩ làm chi, hôm ni chào cờ xong còn tiết cô chủ nhiệm nữa không nghĩ được.
– Vậy thì xong tiết đó chuồn ra đi chơi không được ak
– Thôi, có nghỉ thì nghỉ từ đầu luôn, nghỉ giữa chừng vậy dễ uống nước trà lắm.
– Ông sợ ak
– Không sợ, mà mệt với lại chuồn ra đi ngã sau phải đi bộ 1 đoạn mệt lắm.( nó hơi tự ái, Ăn chơi mà sợ mưa rơi ak =)) )
– Tý hết tiếc 2 ông ra tui đợi ông ở đó. Khỏi phải đi bộ, cần khẩu trang tui cho 1 cái luôn. Hjhj
– Tý bà đợi ở quán nước gần trường, tui đi ra đó tý là tới. Mà ở đây không có chổ nào đi chơi đâu. Ngoài đi hát với nhậu ra chẳng biết đi đâu cả.
– Thì đi hát với nhậu 1 lần luôn hjhj.
– Uhm vậy tý bà cứ đợi ở đó, giờ tui vào học đây. Tụi mày có vào học không.
Mấy cái thằng đó thấy gái cái là éo chịu vào (định đi theo bu xe lam đây mà ).
Nó lủi thủi đi vào 1 mình, hôm nay nó không thể nghỉ luôn được. Nó phải vào để gặp Nga hỏi xem có chuyện gì đã, không con Nga không thấy nó vào học cái giận rồi về còn mách bà già nó thì mệt. Vào lớp thấy mặt Nga vẫn bị xị, nó chọc 1 cái vào hông Nga rồi trêu.
– Uống nhầm thuốc ak
– Ông im đi.
– Trời hum ni có chuyện gì mà giận dữ vậy.
– Ông vừa ngồi ngoài quán cf với con nào.
– Ơ con nào đâu, Ngồi với mấy thằng trong trường mình chứ có ai đâu.
– Tui ghét nhất là thấy người ta biết rồi mà vẫn cứ nói dối.
– Biết gì, nó cũng đã lờ mờ hiểu chuyện.
– Ông ngồi cf có con nào vào tìm ông, ông học xong tiết này mà bỏ về thì biết tay tui.
– Ak ak, Con An, người iu thằng Bờm. Nó cố tìm cách để thoát tội
– Thế sao lúc nảy nói không có con nào.
– Bà biết tính tui mà, có bao giờ tui hớt tay trên thằng bạn thân mình đâu. An là người iu thằng Bờm, Hôm ni nhà thằng Bờm có đám giổ, nó bận việc không ra chở đựơc nên bảo con An ra chở. =))
– Thiệt không, ông mà xạo tui điện nhỏ T nói nó hỏi thằng Bờm mà không phải thì ông biết tay.
– Nó ậm ự 1 lúc, Thôi lỡ đâm lao rồi thì theo lao luôn. Nó mạnh miệng. Uhm, bà không tin tui đưa số thằng Bờm tý về nhà bà gọi thử xem. Nếu phải thì bỏ cái thói ghen vớ ghen vẫn đó đi nha.
– Thấy nó mạnh miệng thế Nga cũng không nói gì nửa.
Nó cũng quên mất cái chuyện vì sao sáng nay mắt Nga đỏ vì khóc. Cả tiết học nó chẳng thèm nhìn lên bảng, nó chỉ ham suy nghĩ ra cách để có thể láo lường được con Nga. Cuối cùng nó cũng tìm ra cách, dễ vậy mà cứ làm nó suy nghĩ mãi.
Nó ngồi cười 1 mình vì đã im ra cách để giải thoát cho mình. Hết tiết học nó đưa sách vở cho Nga rồi bảo vào nhà thằng Bơm, chắc ở lại nhà nó rồi mai sáng ra đi học sớm. Trong vở có số điện thoại của thằng Bờm không tin thì cứ điện vào đó mà hỏi. Rồi dặn Nga sáng mai đón nó ở trạm xe buýt. Con Nga thấy vậy cũng chẳng nói gì nửa, đưa cho nó cái mủ với áo mưa rồi dặn nó mấy điều( cứ như là vợ dặn chồng vây vãi thật ).
Nó đi ra cổng sau rồi nhảy qua bức tường lửa, đi theo hướng bờ ruộng. Ra đến nơi thì thấy con An đã đợi nó, chở con An đi qua quán cf rồi chửi đổng vào mấy thằng bạn chơi nó làm con An cười ngất ngưỡng. Nó chở An vào Huế luôn, ghé vào bưu điện định điện cho thằng Bờm thì con An cười nó.
– Vào bưu điện làm chi vậy cha.
– Điện thằng Bờm chứ làm gì.
– Ơ có di động không điện vào đó làm chi.
Con An nhìn nó cười rồi đưa cái đt cho nó. Cầm chiếc lá lớn nó ước ao mình cũng có 1 cái như vậy. ( Thời đó mới ra cái Nokia 76 vip lắm). Cầm cái đt nó chẳng biết sử dụng cứ trú trớ làm nó quê bỏ mẹ. Cuối cùng thì nó cũng nhớ số dt thằng Bờm để điện.
– Alo, mi đang ở mô rứa.
– Đang ở nhà, có chuyện gi không.
– Tau đang ngồi uồng cf nơi sông xanh ak, mà hết tiền mi qua gửi tau cái.
– Ơ vãi chè thế. Mà mi đi với con An ak
– Ờ Đi với con An, mi qua không nè.
– Nói con An nó gửi cho, nó thiếu mẹ gì tiền.
– Mi nghĩ răng, có qua gửi không thì bảo, không thì bữa ni đừng điện tau nửa nha. AE nhờ có ty việc mà.
– Thôi thôi, đợi tý tau qua, 10p
– Ok, qua nhanh ak
Nó cúp máy rồi cười hí hửng. Nó chở con An qua quán cf, ngồi 1 lát thì thằng Bờm qua. Nó cười nứt nẻ. Nhờ vả thằng Bờm tý việc, uống cf xong thì về. Đi long dong thì con An chỉ đường cho nó đi. Nó cũng không biết con An dẫn nó đi đâu, Con An chỉ bảo cứ đi đi mà chẳng nói địa điểm đến.
Đi lòng vòng mãi rồi cũng đến nơi. Nó cứ tưởng con An dẫn nó đi đâu hoá ra đi câu cá thư giãn. Nó không thích mấy cái vụ này. Ngồi mãi đợi cá nó ăn nản vãi cức. Xuống dưới dùng lưới mà bắt cho nhanh khỏi mất công. Ai có cái thú vui tao nhã đó chứ nó thì không. Mới vào đến nơi nó đã ư hừ ư hà rồi. Con An nhìn nó cười miết ( không biết con này bị bệnh gì, mổi lần nhìn thấy nó cái là cười miết). Đi vào trong được 1 cái nó thích là nơi này khá kín đáo. Nó để ý thấy có mấy cặp tình nhân đang hung nhau làm nó thèm :). Hèn gì con An cứ cười mãi. Nó và con An cũng chọn 1 cái chòi rồi lấy cần đi câu ( mẹ nó có cái cần câu rồi mà con An éo chịu. Cứ bắt nó đi lấy cần cho được. Bố mà lôi cần ra câu 1 phát là chết nha con =)) ). Nó chẳng mãi mê gì câu cá, cứ nhìn quanh cho đã con mắt mặt cho con An thích làm gì thi làm. Ở đó có mấy đôi nam nữ bạo thật cởi cả áo ra làm nó phê lịm người =)). Đang chăm chú thì con An lại nhéo nó. ( Không biết sao mà nó quen con nào cũng thích nhéo nó, làm người thâm tím cả :) ).
– Nhìn gì nhìn dữ vậy.
– Thích thì nhìn, Thấy cảnh đẹp không nhìn thì phí hjhj
– Đi câu cá không câu, nhìn người khác làm gì, việc họ họ làm việc mình mình làm. Coi chừng người ta múc mắt ak
– Ak bà vô duyên nhỉ. Việc tui tui nhìn, bà câu cứ câu hehe
– Đi câu cá mà chẳng thèm móc mồi, nhìn người ta hung nhau thì ra bến me ( ai ở Huế thì biết chổ này nè ) mà nhìn. Nhìn thèm rồi đi tù ak nha, không có người nào thăm nuôi mấy cái vụ đó đâu =)) .
– Sao bà biết tui không câu, cần của tui không cần móc mồi cá vẫn ăn =)) . Mà chơi không trù ẻo nha.
– Híc ông làm như ông là thiên tài câu cá ak. Không có mồi mà cá vẫn ăn.
– Tui không câu mà vẫn có 1 con cá cứ theo tui nè hehe.
– Thích đi bộ về ak
– Sao lúc nào ai cũng muốn bắt nạt tui vậy nhỉ. Vậy thôi bà ngôi câu 1 mình đi, tui đi về trước. Nó nói rồi tỏ ra vẽ mặt thật tội nghiệp nhưng trong lòng lại cười thầm.=))
– Thôi tui trêu ông đó, con trai gì mà nói cái là tự ái liền.
– Thì con trai mà động vào lòng tự ái chi.
– Thôi câu cá đi, lần sau rút kinh nghiệm.
Nó ngồi cười con nhỏ này tuy bề ngoài vậy mà khờ tội. Nó ngồi câu đến 2h chiều chẳng màng cơm nước. Có ăn mấy cái bánh ngọt của nhỏ An mua. Nó đói bụng thấy mẹ mà con An chẳng chị về, năn nỉ mãi mới chịu cất bước. Mà đi câu cá tưởng mua vé rồi là thôi, câu được con nào ra bỏ lên cân tính tiền con đó. Đi câu như vậy ra chợ mà câu mẹ cho nhanh =)). Nó chạy lòng vong rồi ghé vào quán cháo vịt nó ăn như chưa bao giơ được ăn. Chẳng cần để ý bên cạnh mình là ai. Con An nhìn nó chẳng nói gì chỉ cười. Làm 1 phát 3 tô con An và bà chủ quán trố mắt nhìn nó, nó cũng chẳng cần quan tâm. Có thực mới vực được đạo. Ăn no nê nó chạy về phong trọ của nhỏ T, chào con An xong nó đi thẳng 1 mạch vào phòng. Thấy nó nhỏ ngạc nhiên
– Ơ Khanh vào khi nào thế.
– Vào lúc sáng
– Không đi học hay sao mà vào buổi sáng, thế sáng giờ đi đâu.
– Ak nhà thằng Bờm có việc nên vào, định ra mà nhớ T nên nói nó chở lên phong T nè.
– Khanh xạo dễ sợ, mới gặp hôm qua đó mà giờ nói thấy nhớ, thế Khanh ra hay ở lại
– Chắc ở lại sáng mai ra sớm. Nhớ thiệt mà, nhớ T và nhớ … của T nữa.
– Chỉ được cái đó là tài.
Nhỏ chưa nói dứt lời nó đã chốt cửa phòng lại, nó ôm lấy nhỏ rồi kề sát vào tai nhỏ thì thầm. Anh nhớ em, nó biết nhỏ vui lắm. Nó và nhỏ lại quyện vào nhau, bên nhỏ nó thấy cuộc sống này bình yên lắm. Nằm bên cạnh nó nhỏ thì thầm đủ thứ chuyện, nhỏ sẽ chẳng bao giờ trách móc nó 1 điều gì. Nhỏ yêu nó và chấp nhận nó dù nó có làm điều gì có lỗi với nhỏ. Như nhỏ nói nhỏ không muốn nó mất tự do, đó là 1 điều mà làm nó sau này ray rức mãi. Sẽ chẳng bao giờ nó tha thứ cho mình và chẳng bao giờ có thể quên được nhỏ. Nó lại thì thâm vào tai nhỏ : “ Anh Yêu Em “, Nhỏ lặng lẽ kê lên ngực nó và ôm nó thật chặt. Đêm hôm đó là 1 đêm nó dành trọn cho nhỏ, nó chở nhỏ đi uống cf rồi 2 đứa chở nhau đi quanh phố. Ngồi sau nhỏ ôm nó và tựa vào lưng , cảm giác như cả thế giới này chỉ có nó và nhỏ. Cả đêm hôm đó nó và nhỏ chẳng ai ngũ được, cứ quyện vào nhau rồi lại thì thầm trò chuyện đến gần sáng. Nhỏ chở nó ra bến xe để đón xe ra cho kịp. Đến nơi nó chẳng thấy Nga đâu, đợi mãi chẳng thấy nó đi bộ ra quán cf. Đến lúc gần vào học nó mới thấy Nga đạp xe qua. Nó cũng chẳng gọi lại, hơi bực 1 tý vì Nga không đến đón nó. Vào lớp nó chẳng nói năng 1 điều gì, ngồi im lặng rồi cuối cùng người lên tiếng vẫn là Nga.
– Ông ở lại phòng nhỏ T ak
– Uhm, hôm qua vào nhà thằng Bờm, tối lại đi nhậu về muộn nên vào phòng T ở lại. ( nó nói dối mà chẳng nhấp nháy mắt =)) ).
– Giờ tui cho ông 1 cơ hội, Tui hỏi ông tự biết đường mà nói sự thật. Còn nếu ông vẫn cứ nói dối thì tuỳ ông. Ông biết tình tui rồi nếu tui mà đã biết sự thật mà ông vẫn cứ nói dối thì sau này ông đừng nhìn mặt tui.
– Nó nghe con Nga nói mà có cảm giác bất an, không biết có chuyện gì. Nhưng nó thừa biết tính con Nga, chắc chắn Nga đã biết chuyện gì. Nó chỉ ừ 1 tiếng.
– Hôm thứ 7 ông vào Huế rồi về phòng nhỏ T ở lại đúng không.
– Uhm, thì bữa giờ vẫn vậy mà. Mà sao, Có chuyện gì ak.
– Giữa ông và T đã có chuyện gì, tui cho ông tự nói ra.
Nó như chết đứng người, làm sao con Nga biết chuyện đó nhỉ. Nó lặng im chẳng nói gì cũng không trả lời Nga. Nga lại lên tiếng
– Tui biết giữa ông và nhỏ T đã có chuyện gi. Tui sẽ không trách ông, cũng sẽ không cản ông hay bắt ông phải lựa chon. Ngoại trừ tui và T ra ông còn ai nữa không.
– Giờ Ngoài bà và nhỏ T ra chẳng có ai cả, Con Nhung thì bà thừa biết là không có chuyện gi rồi. Nó lặng người, không biết vì sao con Nga lại biết chuyện giữa nó và nhỏ. Và cũng không hiểu vì sao chuyện giữa nó và Nga nhỏ T cũng biết. Điều càng lạ hơn là 2 người con gái này chẳng có 1 cái gi đó là ganh ghét nhau. Chẳng cấm đoán nó hay bắt nó lựa chon 1 trong 2. Nó miên mang suy nghĩ rồi gục đầu lên bàn ngủ. Thấy nó ngủ như vậy không biết Nga thương tình hay sao gọi nó dậy rồi đưa chân ra cho nó =)) . Nó hiểu rồi kê lên đùi Nga để ngủ. Vèo 1 cái đã hết 4 tiết, vậy là Nga ngồi như vậy không đi đâu chỉ để cho nó ngủ. Dù chân tê nhưng Nga vẫn không gọi nó dậy. Nó thấy thương Nga quá. Không biết rồi sau này ra sao nhưng giờ nó chẳng biết nên làm gì, cũng chẳng biết nên lựa chon ai. Nó ngồi dậy học hết tiết 5 rồi ra về. Lân đầu tiên khi tan trường nó cầm tay 1 người con gái nó yêu bước đi. Nó không muốn Nga buồn và muốn Nga biết rằng nó cũng yêu Nga nhiều lắm. Có lẽ nó hơi tham lam nhưng giờ chẳng biết làm sao.