MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTan Chảy Vì EmChương 1: Gặp gỡ định mệnh

Tan Chảy Vì Em

Chương 1: Gặp gỡ định mệnh

1,348 từ · ~7 phút đọc

Mưa rơi lất phất trên con phố hẹp của thành phố lớn, tiếng nước đập lên kính cửa sổ tạo ra một nhịp điệu vừa êm dịu vừa phiền muộn. Lâm Tĩnh đứng dưới mái hiên của một quán cà phê nhỏ, ôm chặt chiếc túi xách trước ngực, mắt dõi theo dòng người hối hả đi qua. Cô biết mình trễ giờ làm, nhưng trời đổ mưa bất ngờ, xe buýt chưa tới, còn chiếc ô thì… đã để quên ở nhà.

“Thật là không may,” cô thở dài, nhún vai rồi bước vào quán. Không gian bên trong ấm áp đến lạ thường, mùi cà phê rang thơm nồng hòa quyện cùng hương bánh ngọt khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Một vài khách đang trò chuyện râm ran, số khác chăm chú lướt điện thoại, tạo nên một bầu không khí vừa sống động vừa thư giãn.

Cô vừa định tiến đến quầy thanh toán, bỗng va vào một người đàn ông cao ráo. Cú va nhẹ nhưng đủ làm cô lùi lại, suýt trượt chân ngã.

“Ôi, xin lỗi!” cô vội vã nói, giọng run run vì bất ngờ.

Người đàn ông quay lại, mái tóc đen ướt bởi mưa, vest đen vừa vặn, ánh mắt hơi nhíu lại nhưng không gay gắt, mà là một cái nhìn khiến cô vừa sợ vừa tò mò.

“Không sao, cô đi đứng cẩn thận một chút là được,” giọng anh trầm ấm vang lên giữa không gian quán yên tĩnh.

Lâm Tĩnh lúng túng gật đầu, đỏ mặt. “Cảm… cảm ơn anh.”

Anh không nói thêm, chỉ cúi xuống nhặt một chiếc túi giấy rơi từ tay cô. “Cái này của cô phải không?”

Cô nhận lại, cảm giác tim mình đập nhanh hơn bình thường. “Dạ… đúng, cảm ơn anh rất nhiều.”

Khoảnh khắc chạm mắt ấy, một luồng cảm giác lạ len qua trong cô, vừa tò mò vừa bối rối. Người đàn ông này, dù mới gặp, đã để lại ấn tượng khó quên: lạnh lùng, nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại mang một nét gì đó khiến cô không thể rời.

“Cô đi đâu mà lại đứng ngoài trời mưa một mình?” Anh hỏi thêm, giọng vẫn trầm nhưng không khó chịu.

Lâm Tĩnh ngượng ngùng cười: “À… tôi… tôi định đi làm… nhưng xe buýt trễ, còn… thì mưa bất ngờ.” Cô không hiểu sao lại kể nhiều như vậy, chỉ biết tim mình rung rinh khi nói chuyện với anh.

Anh gật nhẹ, như đồng cảm. “Đúng là bất tiện… Nếu muốn, tôi có thể đưa cô đến trạm xe buýt gần nhất.”

Cô hơi sững sờ, chưa kịp trả lời thì tiếng chuông điện thoại reo. Cô giật mình nhìn màn hình: “Công ty – trưởng phòng.” Hơi thở cô nặng nhọc. Lại trễ việc rồi…

“Xin lỗi, tôi phải đi ngay,” cô nói vội, định rời đi.

“Chờ chút.” Anh rút từ trong túi xách ra một chiếc ô, mở ra và che cho cô. “Đi dưới mưa sẽ cảm lạnh đấy.”

Cô ngạc nhiên, cảm giác vừa ngại ngùng vừa ấm lòng. “Cảm… cảm ơn anh… nhưng…” Cô định từ chối, nhưng ánh mắt kiên định của anh khiến cô không thể. Cô bước dưới ô cùng anh ra đường lớn.

Mưa vẫn rơi nhè nhẹ, đường phố sáng lên dưới ánh đèn đường phản chiếu trên mặt nước. Đi bên anh, Lâm Tĩnh cảm thấy một sự an toàn khó tả. Cô tò mò về người đàn ông lạ mặt này, tự hỏi vì sao chỉ một lần gặp mà tim mình lại rung động như vậy.

“Khi nào cô đến trạm xe buýt?” Anh hỏi, giọng trầm nhưng thân thiện hơn.

“Khoảng… mười phút nữa,” cô đáp, lòng vừa lo lắng vừa háo hức.

Anh gật, không nói gì thêm, chỉ đi bên cạnh cô. Khoảng mười phút trôi qua, họ đến trạm xe. Lâm Tĩnh cảm thấy một chút tiếc nuối, không hiểu sao lại muốn trò chuyện thêm với anh.

“Đây là trạm của cô.” Anh dừng lại, ánh mắt chăm chú nhìn cô.

“Vâng… cảm ơn anh rất nhiều,” cô lúng túng cúi đầu.

Anh chỉ mỉm cười nhẹ, hơi nghiêng đầu: “Chúc cô một ngày tốt lành.”

Cô bước lên xe buýt, nhìn qua cửa sổ, thấy anh vẫn đứng đó dưới mưa, dáng vẻ bình tĩnh nhưng không hề lạnh lùng như cô tưởng. Trái tim cô nhảy loạn nhịp, cảm giác vừa bối rối vừa vui vẻ.

Ngày hôm sau, cô không thể ngừng nghĩ về lần gặp gỡ định mệnh ấy. Trong đầu cô liên tục hiện lên hình ảnh người đàn ông cao ráo, mái tóc đen óng mượt, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa dịu dàng, làm tim cô không yên. Cô mặc váy công sở đơn giản, búi tóc gọn gàng, chuẩn bị cho một ngày bận rộn. Hôm nay, cô sẽ tham gia một sự kiện nhỏ tại công ty bạn thân, nơi triển lãm sách kết hợp âm nhạc. Cô vừa làm việc vừa háo hức, bởi cô biết có thể gặp lại anh – người đàn ông bí ẩn mà cô không thể quên.

Khi đến hội trường, không khí đã nhộn nhịp, các gian hàng được chuẩn bị cẩn thận, âm nhạc vang lên nhẹ nhàng. Lâm Tĩnh nhanh chóng kiểm tra danh sách, sắp xếp sách và chuẩn bị cho sự kiện. Không ngờ, bước chân đầu tiên vào hội trường, ánh mắt cô chạm phải một hình ảnh quen thuộc. Hàn Dương đang đứng ở bàn tài trợ, một tay cầm giấy tờ, ánh mắt quét qua phòng triển lãm. Ánh sáng từ đèn sân khấu làm mái tóc anh bóng mượt, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng cực kỳ thu hút.

Tim Lâm Tĩnh đập mạnh, lòng vừa hồi hộp vừa ngượng ngùng. “Lại là anh ấy…” cô thầm thì, cố giữ bình tĩnh.

Chưa kịp định thần, cô vô tình va vào bàn trưng bày, làm vài cuốn sách rơi xuống sàn. Ngẩng đầu lên, cô đỏ mặt khi nhận ra Hàn Dương đã cúi xuống nhặt sách giúp cô.

“Cô nên cẩn thận hơn,” anh nói, giọng trầm nhưng dịu dàng.

Cô lắp bắp: “Dạ… cảm ơn anh… tôi… tôi không sao đâu…”

Anh nhấc một cuốn sách đưa cho cô, ánh mắt sắc bén nhưng dịu dàng: “Để tôi giúp cô.”

Cô nhận sách, tim đập nhanh, tay run run. Khoảnh khắc chạm tay khiến cô ngượng ngùng đến mức không nói nên lời.

Suốt buổi triển lãm, họ liên tục gặp nhau trong những tình huống oái oăm: cô đánh rơi micro, anh nhanh chóng đưa; cô trượt chân gần sân khấu, anh đỡ kịp. Mỗi lần như vậy, tim cô rung lên một nhịp, vừa bối rối vừa ấm áp.

Cuối buổi, khi mọi người bắt đầu dọn dẹp, Hàn Dương bất ngờ đưa cho cô một chiếc túi nhỏ. Lâm Tĩnh mở ra, bên trong là một cuốn sổ nhỏ và cây bút viết đẹp. Trên bìa sổ có ghi dòng chữ:

"Dành cho cô – người mang đến nụ cười trong ngày mưa."

Cô đỏ mặt, không biết nói gì, chỉ biết nhìn anh. Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng, chân thành.

“Cảm ơn anh… anh không cần đâu… nhưng… tôi rất vui,” cô ấp úng.

Anh chỉ mỉm cười, quay người rời đi, để lại một cảm giác khó tả trong lòng cô. Cô bước ra khỏi hội trường, lòng vừa mệt vừa vui, nhưng không thể quên Hàn Dương – người đàn ông vừa lạnh lùng vừa ấm áp đã bước vào đời cô một cách bất ngờ.

Trên đường về, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy cảnh hoàng hôn rực rỡ, tim vẫn nhảy nhịp khi nhớ về khoảnh khắc vừa rồi. Cô mỉm cười tự nhủ: “Chắc chắn anh ấy sẽ còn xuất hiện nhiều lần nữa… và tôi sẽ phải đối mặt với cảm xúc của mình thôi.”

Và từ đây, một chuỗi những cuộc gặp gỡ định mệnh, những khoảnh khắc oan gia nhưng sủng ngọt sẽ bắt đầu, kéo cô và Hàn Dương vào những tình huống vừa ngượng ngùng vừa ấm áp, khiến độc giả không thể rời mắt.