Sáng hôm sau, Lâm Tĩnh thức dậy với cảm giác vừa háo hức vừa bối rối. Hình ảnh Hàn Dương – người đàn ông lạnh lùng nhưng đầy sức hút, vừa nghiêm nghị vừa dịu dàng – vẫn hiện lên trong đầu cô. Cô rửa mặt, uống một ngụm trà, rồi ngồi xuống bàn học, cố tập trung chuẩn bị cho buổi workshop âm nhạc tại cửa hàng sách. Nhưng suy nghĩ về anh cứ lởn vởn trong đầu, khiến tim cô nhảy loạn nhịp.
Cô mặc váy công sở đơn giản, tóc búi gọn gàng, chuẩn bị cho một ngày bận rộn. Khi bước ra khỏi nhà, trời vẫn còn âm u, nhưng không mưa. Cô tự nhủ, nếu hôm nay gặp lại Hàn Dương, cô nhất định phải bình tĩnh hơn, nhưng trong lòng lại không khỏi hồi hộp.
Khi cô đến cửa hàng, không khí đã nhộn nhịp hơn hôm trước. Nhân viên sắp xếp bàn ghế, treo poster, đặt đàn piano và guitar chuẩn bị cho buổi workshop. Cô vừa định đi kiểm tra danh sách thì nghe tiếng gọi quen thuộc:
“Lâm Tĩnh!”
Cô giật mình, quay lại và thấy Hàn Dương đang đứng đó, áo sơ mi trắng sơ vin gọn gàng, ánh mắt thoáng vẻ nghiêm nghị nhưng vẫn ấm áp.
“Anh… anh lại đến sao?” cô hỏi, vừa bối rối vừa ngượng ngùng.
“Có việc liên quan đến gian hàng hôm qua. Tôi nghe nói cô cần một số sách bổ sung, tiện ghé qua,” anh trả lời, giọng trầm nhưng nhẹ nhàng.
Cô đỏ mặt, chỉ biết gật đầu. “À… vâng… cảm ơn anh…”
Anh bước vào, không quên giúp cô sắp xếp sách và dụng cụ, từng cử chỉ cẩn thận, nhẹ nhàng nhưng vẫn khiến cô tim đập nhanh. Mỗi lần chạm tay vào những cuốn sách hoặc nhạc cụ, tim cô lại nhảy loạn nhịp, khiến cô phải cố gắng giữ bình tĩnh.
Chưa kịp thở phào, một nhóm học sinh đến sớm, vô tình làm đổ một hộp nhạc cụ nhỏ. Lâm Tĩnh vội lao tới, nhưng Hàn Dương đã nhanh chóng đỡ lấy cô, tay chạm nhẹ tay cô một lần nữa.
“Cẩn thận hơn nhé,” anh nhắc, giọng vừa nghiêm vừa dịu dàng.
Cô đỏ mặt, lắp bắp: “Dạ… vâng…”
Một cô bé trong nhóm học sinh nhìn Lâm Tĩnh và Hàn Dương, tò mò: “Chị, anh ấy là ai mà… nhìn dễ thương ghê!”
Lâm Tĩnh lúng túng, muốn trốn đi nhưng Hàn Dương lại nhếch mép cười, ánh mắt đầy ý cười tinh nghịch. Cô đỏ bừng mặt hơn, cố giữ bình tĩnh trong khi các học sinh cười rộn rã xung quanh.
Buổi workshop bắt đầu. Học sinh lần lượt thử đàn piano, guitar, trong khi Lâm Tĩnh hướng dẫn tận tình. Hàn Dương đứng bên cạnh, hỗ trợ khi cần, thỉnh thoảng đưa ra những lời khuyên nhẹ nhàng. Mỗi lần anh đứng gần, tim cô lại rung lên, ánh mắt anh dịu dàng khiến cô khó lòng rời mắt.
Bất ngờ, Hàn Dương hỏi: “Cô có muốn thử chơi một bản nhạc không? Tôi sẽ lắng nghe.”
Cô ngạc nhiên, hơi ngại: “À… tôi… tôi chỉ biết vài bản thôi, chắc không hay lắm đâu.”
Anh mỉm cười: “Chỉ cần cô thử. Tôi muốn nghe.”
Cô đỏ mặt, cuối cùng cũng đồng ý. Ngồi xuống chiếc piano, tay run run đặt lên phím đàn, cô bắt đầu chơi những nốt nhạc đầu tiên. Hàn Dương đứng gần, ánh mắt chăm chú lắng nghe từng giai điệu, ánh mắt dịu dàng khiến cô vừa bối rối vừa hạnh phúc.
Khi bản nhạc kết thúc, anh gật đầu, mỉm cười: “Cô chơi tốt hơn tôi nghĩ.”
Cô đỏ mặt, cố gắng không nhìn anh quá lâu. Ánh mắt anh chân thành, ấm áp, khiến cô cảm thấy trái tim mình rung lên từng nhịp.
Trong khi cô còn bối rối, một nam đồng nghiệp xuất hiện, gọi Hàn Dương: “Anh Hàn, tôi tìm anh khắp nơi!”
Hàn Dương gật đầu, quay sang đồng nghiệp, nhưng ánh mắt anh thoáng nhìn Lâm Tĩnh trước khi đi. Cô đỏ mặt, vừa thất vọng vì khoảnh khắc gần gũi bị gián đoạn, vừa vui vì ánh mắt anh vẫn còn lưu luyến cô.
Sau đó, khi buổi workshop kết thúc, Hàn Dương bất ngờ quay lại, trong tay cầm một chiếc túi nhỏ. Anh tiến đến, đặt trước mặt cô:
“Đây… dành cho cô. Một chút quà nhỏ cho buổi workshop hôm nay.”
Cô mở ra, bên trong là một cuốn sổ ghi chú nhỏ, cây bút viết đẹp và một tấm thiệp:
"Hãy luôn giữ nụ cười ấy, nó rất đẹp."
Cô đỏ mặt, lắp bắp: “Cảm ơn anh… anh không cần đâu… nhưng… tôi rất vui.”
Anh chỉ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng và chân thành, rồi quay người rời đi. Khoảnh khắc anh đi khỏi, trái tim cô vẫn đập mạnh, lòng đầy những cảm xúc khó tả.
Trên đường về, Lâm Tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy cảnh hoàng hôn rực rỡ chiếu xuống con phố quen thuộc. Cô mỉm cười, nghĩ về Hàn Dương, về ánh mắt dịu dàng, về khoảnh khắc sánh bước dưới cùng chiếc ô, về những nụ cười và sự quan tâm nhỏ bé mà anh dành cho cô. Cô biết rằng từ đây, cuộc sống của mình sẽ bắt đầu những chuỗi ngày vừa ngượng ngùng vừa ấm áp, kéo cô và Hàn Dương vào những tình huống oan gia – sủng ngọt không thể đoán trước.
Những ngày tiếp theo, Lâm Tĩnh vẫn nhớ hình ảnh anh trong buổi workshop, nhớ cảm giác khi bàn tay chạm tay anh, nhớ ánh mắt dịu dàng khiến tim cô nhảy loạn nhịp. Cô biết, Hàn Dương không còn là một người lạ – anh đã bước vào đời cô, và mỗi lần gặp anh, trái tim cô lại rung động, vừa bối rối vừa hạnh phúc.
Mỗi lần cô gặp anh tại cửa hàng, những tình huống oái oăm lại xảy ra: sách rơi, mic tuột, nhạc cụ bị đổ. Mỗi lần như vậy, Hàn Dương đều xuất hiện đúng lúc, giúp cô, nhưng không thiếu phần dịu dàng khiến cô đỏ mặt. Cô bắt đầu nhận ra rằng mình đang dần bị cuốn hút bởi anh, và cảm giác này vừa mới mẻ vừa ngọt ngào.
Và từ đây, một mạch truyện oan gia – sủng – ngọt bắt đầu thực sự nảy nở, với những khoảnh khắc vừa ngượng ngùng vừa ấm áp, kéo độc giả dõi theo từng hành động, ánh mắt và nụ cười của Hàn Dương. Cô biết chắc chắn rằng, những cuộc gặp gỡ tiếp theo sẽ càng ngày càng khiến trái tim cô rung động, và cô không thể nào quên được người đàn ông này.