Sáng hôm đó, Lâm Tĩnh thức dậy với tâm trạng vừa hồi hộp vừa bối rối. Hình ảnh Hàn Dương vẫn còn đậm nét trong tâm trí cô: ánh mắt dịu dàng, nụ cười trầm ấm, những khoảnh khắc anh quan tâm cô một cách tinh tế khiến tim cô nhảy loạn nhịp. Nhưng hôm nay, trong lòng cô xen lẫn một cảm giác lo lắng nhẹ: những hiểu lầm nhỏ của mấy ngày trước khiến cô không chắc liệu mình có thể bình tĩnh khi gặp anh hay không.
Cô mặc chiếc váy nhẹ nhàng, tóc buộc gọn gàng, chuẩn bị đến cửa hàng sách. Trên đường đi, cô nhẩm lại những khoảnh khắc gần gũi với Hàn Dương, cả những lúc bối rối, ghen tuông và những lần anh quan tâm cô. Cô tự nhủ, dù có hiểu lầm hay rắc rối, cô cũng sẽ cố gắng giữ bình tĩnh và đối diện cảm xúc của mình.
Khi đến cửa hàng, không khí đã nhộn nhịp hơn mọi ngày. Nhân viên sắp xếp nhạc cụ, bàn ghế, treo poster và chuẩn bị cho buổi workshop đặc biệt hôm nay. Lâm Tĩnh đi kiểm tra từng khu vực, mắt thỉnh thoảng liếc tìm Hàn Dương.
Chưa đầy mười phút sau, Hàn Dương xuất hiện, mặc vest xám, áo sơ mi trắng, tay cầm cốc cà phê như thường lệ. Khi thấy cô, anh mỉm cười nhẹ:
“Chào buổi sáng, Lâm Tĩnh.”
Cô đỏ mặt, cúi đầu: “Chào… anh…”
Anh tiến lại gần, giúp cô kiểm tra nhạc cụ và bàn ghế. Tay họ nhiều lần chạm nhau, khiến cả hai đều đỏ mặt, nhưng ánh mắt anh vẫn dịu dàng, chân thành.
Buổi workshop bắt đầu. Các học sinh đến đông, tiếng cười nói rộn rã, nhạc cụ vang khắp phòng. Lâm Tĩnh hướng dẫn từng em một, còn Hàn Dương đứng bên cạnh, đôi mắt luôn dõi theo cô. Mỗi lần anh nhìn cô, trái tim cô lại rung lên, vừa ngượng vừa hạnh phúc.
Giữa buổi, một tình huống dở khóc dở cười xảy ra. Một em nhỏ nghịch ngợm, va vào bàn ghế khiến mic rơi. Lâm Tĩnh vội chạy đến nhặt, nhưng Hàn Dương xuất hiện nhanh hơn, đỡ cô. Trong khoảnh khắc đó, họ vô tình chạm tay nhau, đỏ bừng mặt.
“Cẩn thận hơn nhé,” anh nhắc, giọng vừa nghiêm vừa dịu dàng.
“Dạ… vâng…” cô lắp bắp, tim đập nhanh.
Một lúc sau, khi cô đang hướng dẫn một nhóm học sinh thử piano, cô phát hiện Hàn Dương đang nói chuyện với một cô gái trẻ khác, cười rất vui vẻ. Lâm Tĩnh cảm giác tim mình nhói nhẹ, lòng bất an trỗi dậy. Cô tự nhủ, chắc là đồng nghiệp, nhưng nhìn cách Hàn Dương cười và lắng nghe cô gái ấy, cô không khỏi ghen nhẹ.
Khi buổi workshop kết thúc, Lâm Tĩnh đang dọn dẹp thì Hàn Dương đến gần. Cô đỏ mặt, tim đập mạnh, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh:
“Anh… hôm nay… đã giúp tôi nhiều quá…” cô nói, giọng run run.
Anh mỉm cười, ánh mắt dịu dàng: “Tôi chỉ muốn chắc chắn cô an toàn và không mệt mỏi.”
Cô cúi đầu, mặt nóng bừng. Những khoảnh khắc sủng ngọt xen lẫn hài hước của anh khiến cô vừa bối rối vừa hạnh phúc.
Sau đó, Hàn Dương đề nghị đi uống cà phê cùng cô để nghỉ ngơi. Trên đường, anh che ô cho cô, đôi tay họ nhiều lần chạm nhẹ, khiến trái tim Lâm Tĩnh rung nhịp không ngừng.
Khi ngồi đối diện trong quán cà phê, Hàn Dương bỗng hỏi:
“Cô có để ý gì hôm nay không?”
Cô nghi ngại: “Ý anh là… gì ạ?”
Anh nghiêm mặt nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng: “Cô có thấy tôi nói chuyện với cô gái lúc nãy không?”
Cô lúng túng, đỏ mặt, cố giải thích: “Dạ… vâng… nhưng… chắc là đồng nghiệp thôi… tôi không rõ…”
Anh im lặng một lúc, rồi thở dài nhẹ: “Tôi chỉ muốn cô yên tâm. Cô không cần ghen, tôi không có ý gì với cô ấy.”
Lâm Tĩnh ngượng ngùng, vừa vui vừa xấu hổ. Cô biết anh quan tâm mình, nhưng cảm giác ghen nhẹ vẫn còn đọng lại, khiến cô vừa bối rối vừa hạnh phúc.
Buổi chiều, khi trời nhá nhem tối, Hàn Dương đề nghị đưa cô về. Trên đường đi, anh vẫn che ô, ánh mắt liên tục dõi theo cô. Một lần nữa, họ vô tình chạm tay nhau, tim cả hai đều rung nhịp mạnh.
“Khi nào thì anh chịu nói thẳng ra cảm giác của mình với tôi?” cô hỏi, giọng run run nhưng ánh mắt tràn đầy tò mò.
Anh mỉm cười, cúi xuống gần cô: “Cô đang hỏi tôi sao? Tôi… thích cô, từ lâu rồi.”
Lâm Tĩnh đỏ bừng mặt, tim như muốn nhảy ra ngoài. Cô không nói được lời nào, chỉ cảm nhận được nhịp tim anh đập mạnh như nhịp tim mình. Khoảnh khắc ấy, cô cảm nhận được toàn bộ sự ấm áp, sủng ngọt và chân thành từ anh.
Khi đến trước cửa nhà, Hàn Dương cúi xuống, giọng trầm ấm:
“Ngủ ngon, Lâm Tĩnh. Hẹn gặp lại ngày mai.”
Cô gật đầu, mặt đỏ bừng, tim rung nhịp dữ dội: “Vâng… ngủ ngon…”
Anh rời đi, để lại cô đứng đó, lòng tràn ngập cảm giác vừa hạnh phúc vừa bối rối. Cô biết rằng, từ giờ, mối quan hệ giữa họ không còn chỉ là oan gia nữa, mà đã bước vào giai đoạn sủng ngọt, chân thành và thử thách, mở ra nhiều khoảnh khắc ngọt ngào, ngượng ngùng và hài hước phía trước.
Những ngày tiếp theo, Lâm Tĩnh và Hàn Dương sẽ phải đối mặt với những tình huống thử thách mới, những hiểu lầm nhẹ, nhưng đồng thời cũng có vô số khoảnh khắc sủng ngọt, khiến trái tim cả hai rung động mạnh mẽ, kéo độc giả vào một hành trình vừa hồi hộp vừa “tan chảy” với tình cảm của họ.