MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Độc Lương DuyênChương 102

Tàn Độc Lương Duyên

Chương 102

486 từ · ~3 phút đọc

Tác giả: Phong Xuy Lạc Diệp

Thẻ loại: Ngôn tình, Ngược, Hào môn gia thế

Chương 102

Hướng Thu Vân rụt chân vào trong váy, dùng vạt váy lễ phục che khuất hẳn chân trái của mình và khẽ “có” một tiếng.

“Vậy bác sĩ nói như thế nào?” Thím Thẩm ghé đến gần mặt cô, đôi mắt ngập tràn phấn khích:

“Có phải còn có thể chữa được không? Cháu ngoại của thím là chuyên gia về phương diện này, bây giờ đang học chuyên sâu bên Mỹ. Thím bảo thằng bé về đây xem cho cháu”.

Nghĩ đến lời cảnh cáo của Hạ Vũ Hào, Hướng Thu Vân mím môi, không nói gì.

“Thím nói đến đây là cháu lại tức”

Hướng Quân bỗng dậm mạnh cây chổi trên xuống đất, cũng không buồn để ý sợi mì bắn tung toé lên chân:

“Hạ Vũ Hào chính là một thằng tâm thần, biến thái, khốn nạn, nhát cáy. Anh ta đánh gãy chân em gái cháu, nhưng lại không cho con bé đi chữa trị” .

Anh ta nhổ nước một ngụm nước bọt xuống đất, gương mặt tuấn tú tức giận đến đỏ bừng:

“Mẹ chứ, ông đây chúc mày ra đường bị xe tông, tốt nhất biến thành một kẻ tàn phế còn cả đời không cương lên nổi, vừa gãy chân vừa gãy luôn đường con ch…”

“Này này này này, thím cắt ngang một chút.” Thím Lưu giơ tay ý bảo tạm ngưng, nghiêm túc nói:

“Thật ra thím cảm thấy tổng giám đốc Hạ đánh gãy chân Thu Vân lại là chuyện tốt”.

Bà ấy vừa dứt câu, Hướng Quân đã định giơ cây chổi bẩn thỉu ở trong tay lên, Lâm Quỳnh Chi hậm hực ngăn anh ta lại:

“Anh… anh nghe thím Lưu nói cho hết lời cũng chưa muộn”.

Hướng Thu Vân không nói gì cũng không làm gì, mặt cắt không một giọt máu, ánh mắt tràn đầy không dám tin.

Cạch!

Cây chổi bị ném lên trên bàn.

Hướng Quân “lạch cạch” kéo ghế dựa qua ngồi, gương mặt tuấn tú tái xanh:

“Thím nói năng cho cẩn thận. Ba mẹ cháu làm gì không đúng với Thu Vân cháu còn chửi nữa chứ đừng nói là thím”

“Ranh con láo toét, nói chuyện với người lớn thể đấy hả?”

Thím Lưu đứng lên Vỗ cái đét lên gáy Hướng Quân: “Cháu còn định đánh thím hay thế nào?”

Hướng Quân ôm đầu, gương mặt tuấn tú đỏ bừng lên.

Lắp bắp “Thím… thím… thím” nửa buổi không nói tiếp nổi..

“Lần nào cũng không chịu nghe người ta nói cho xong” Thím Lưu trừng Hướng Quân, thở phì phò ngồi xuống,

lại nhìn Hướng Thu Vân chậm rãi nói: “

Tuy cô Giang nói không kiện cháu, nhưng người nhà họ Giang đều hận không thể ăn tươi nuốt sống cháu”

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!