MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Độc Lương DuyênChương 368

Tàn Độc Lương Duyên

Chương 368

315 từ · ~2 phút đọc

Tác giả: Phong Xuy Lạc Diệp

Thẻ loại: Ngôn tình, Ngược, Hào môn gia thế

Đọc tại web Nh.a.yho.com

Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng bộ truyện do nhóm лhayhȯ edit. Hiện tại, mình vừa nhận chương từ các bạn ctv gửi về. Số chương hiện đã hơn 300 chương so với ở web. Chúng mình xin đăng trước trong nhóm kín để các bạn có đóng góp xem trước. Để đọc nhanh hơn bạn có thể ủng hộ nhóm dịch và vào group đọc nhé.

Vào nhóm kín để đọc nhiều hơn: Link vào nhóm

Chương 368: Trà nguội sẽ không ngon

Nghe được câu sau, Hướng Thu Vân khóe môi hơi tái nhợt, túm lấy góc áo của mình.

“Nghe nói thầy của bác sĩ Lục cũng là chuyên gia trong lĩnh vực này?” Hạ Vũ Hào ánh mắt tối sầm lại.

Lục Ngôn Sâm liếc hắn một cái, “Tôi đã hỏi ý kiến thầy tôi rồi, nếu không có đêm Thiên Đài, tôi cùng thầy tôi có thể hứa sẽ khôi phục chân của Hướng tiểu thư, nhưng hiện tại sư phụ tôi bảo tôi nên thỉnh cầu Thượng Đế. “

Anh dừng lại, trên mặt mang theo một tia châm chọc, “Lúc Hạ tổng đánh gãy chân của Hướng tiểu thư, anh có nghĩ đến một ngày như hôm nay không?”

Ánh mắt Hạ Vũ Hào tản ra một chút, tay cầm tách trà không khỏi gõ nhẹ tách trà.

“Trà nguội sẽ không ngon.” Đề tài này khiến lòng Hướng Thu Vân như cục bông bị ngâm nước, cô cầm lấy tách trà của Lục Ngôn Sâm, rót cho anh một chén khác, liền chuyển đề tài.

Hạ Vũ Hào hai chân mảnh khảnh xếp vào nhau, hai tay đặt ở trên đầu gối, không biết đang suy nghĩ gì, cũng không phát ra tiếng.

Lục Ngôn Sâm ngồi một lúc rồi đứng dậy nói: “Tôi có việc nên về trước.”