MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Độc Lương DuyênChương 399

Tàn Độc Lương Duyên

Chương 399

508 từ · ~3 phút đọc

Tác giả: Phong Xuy Lạc Diệp

Thẻ loại: Ngôn tình, Ngược, Hào môn gia thế

Đọc tại web Nh.a.yho.com

Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng bộ truyện do nhóm лhayhȯ edit. Hiện tại, mình vừa nhận chương từ các bạn ctv gửi về. Số chương hiện đã hơn 300 chương so với ở web. Chúng mình xin đăng trước trong nhóm kín để các bạn có đóng góp xem trước. Để đọc nhanh hơn bạn có thể ủng hộ nhóm dịch và vào group đọc nhé.

Vào nhóm kín để đọc nhiều hơn: Link vào nhóm

Chương 399: Tôi chỉ sợ liên lụy đến tôi

Nhưng cuối cùng cũng là một đại gia tộc, đoạn phim nhanh chóng bị cắt đứt, vũ đoàn lên sân khấu, đồ ăn cũng đã lên, mọi thứ đều về nề nếp, cứ như cảnh tượng nực cười vừa rồi chưa xảy ra.

Hướng Thu Vân vô tâm xem màn biểu diễn, chỉ tùy ý quét qua đại sảnh giàu có, một lúc sau liền nhìn thấy một vài người đi tới chỗ một người phục vụ, cưỡng ép đưa anh ta đi.

“Đó là do anh sắp xếp?” Hướng Thu Vân hỏi.

Hạ Vũ Hào nhìn theo ánh mắt của cô, ậm ừ.

“Anh ta bị bắt, một lát nữa sẽ tìm anh sao?” Hướng Thu Vân nhíu mày.

Hạ Vũ Hào quay mặt lại cầm cằm cô, nhìn trước mắt, nhướng mày, tâm tình có vẻ đắc ý, “Lo lắng cho anh sao?”

“Tôi chỉ sợ liên lụy đến tôi.” Hướng Thu Vân hất tay anh, cầm lấy một đôi đũa, chậm rãi ăn cá.

Khi Hạ Vũ Hào thấy cô đã ăn cá, anh gắp một miếng bụng cá trên đĩa cô gắp, làm sạch xương cá, đặt lên đĩa của cô.

Sau đó anh nói: “Người đàn ông này là chồng chưa cưới của Lâm Tuyết Nghi trong thôn, anh ta sẽ không khai ra anh.”

“Anh ta có khai ra anh hay không, đối với tôi không liên quan, ngoài ra tôi không thích ăn bụng cá.” Hướng Thu Vân chỉ liếc nhìn miếng cá trên đĩa, sau đó quay mặt đi, ăn một miếng măng. .

Hạ Vũ Hào liếc nhìn con cá gần như còn nguyên vẹn trừ xương đã được tước bỏ, đưa đũa vào đĩa gắp một miếng cá.

“Anh làm sao vậy?” Hướng Thu Vân nhíu mày hỏi.

Hạ Vũ Hào chậm rãi nhai nuốt cá trong miệng, giống như không nhìn thấy sắc mặt khó coi của cô, anh lại đặt đũa vào đĩa của cô, “Anh không thích lãng phí.”

“Anh có thể đem lên đĩa của mình.” Hướng Thu Vân nhìn đũa anh di chuyển trên đĩa của cô, gắp cánh gà cô vừa cắn lên, nói: “Cánh gà còn đó, muốn ăn thì gắp đi. .. “

Cô cầm lấy đũa, nhưng không có dừng lại, Hạ Vũ Hào dễ dàng gắp cánh gà lên, “Anh thấy cái này nhìn ngon hơn.”

Nói xong anh liền cắn một miếng cánh gà, không biết có cố ý hay không, chỗ anh cắn vào chính là chỗ cô vừa cắn.