MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Độc Lương DuyênChương 424: "... Tôi xin lỗi!"

Tàn Độc Lương Duyên

Chương 424: "... Tôi xin lỗi!"

308 từ · ~2 phút đọc

Tác giả: Phong Xuy Lạc Diệp

Thẻ loại: Ngôn tình, Ngược, Hào môn gia thế

Đọc tại web Nh.a.yho.com

Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng bộ truyện do nhóm лhayhȯ edit. Hiện tại, mình vừa nhận chương từ các bạn ctv gửi về. Số chương hiện đã hơn 300 chương so với ở web. Chúng mình xin đăng trước trong nhóm kín để các bạn có đóng góp xem trước. Để đọc nhanh hơn bạn có thể ủng hộ nhóm dịch và vào group đọc nhé.

Vào nhóm kín để đọc nhiều hơn: Link vào nhóm

Chương 424: Phải làm gì bây giờ?

Bùi Tùng so với Hạ lão gia tử dễ đối phó hơn, nhưng trước mắt nhân số chênh lệch, không phải cô muốn đối phó liền có thể đối phó.

Trong thoáng chốc, cô như quay lại vụ tai nạn ô tô hai năm trước, tất cả mọi người đều quở trách cô, còn cô chỉ có sự bất lực.

Cạch cạch.

Lúc này, cửa mở ra, hai người đem Hướng Thu Vân đến đây cùng bước vào.

Bùi Tùng đột nhiên thả Hướng Thu Vân đứng dậy, vỗ tay, đi tới gần hai người nói: “Chiêu đãi cho cô ấy thật tốt. Nếu làm tốt, cuối năm tiền thưởng sẽ tăng gấp đôi!”

Khi hai người đàn ông nghe thấy điều này, mắt họ sáng lên ngay lập tức và họ trả lời được.

Hướng Thu Vân yếu ớt ngồi trên mặt đất, mặt đất lạnh lẽo dọc theo thân thể từng chút một nhuộm máu của cô thành lạnh.

Cô nhìn hai người đàn ông đến gần mình từng chút một, trên trán chảy ra những giọt mồ hôi lớn, hai tay lùi lại một chút trên mặt đất, cơ thể không ngừng run rẩy.

Làm sao bây giờ?

Phải làm gì bây giờ?

Chẳng lẽ phải chấp nhận số phận của mình như thế này sao?