MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Độc Lương DuyênChương 914

Tàn Độc Lương Duyên

Chương 914

484 từ · ~3 phút đọc

Xác suất chạy trốn khỏi bọn họ quá thấp, trên người cô đầy vết thương, coi như chạy cũng không chạy nhanh được, thậm chí rất có thể hết sức mà ngất xỉu ở trên đường.
Nếu như cô nói với mấy người dân nhiệt tình rằng mình không phải thiểu năng mà là bị bắt cóc, cũng không biết bọn họ sẽ có tin không. . .
Nhưng lúc trong đầu cô hiện lên suy nghĩ này thì một chiếc xe màu đen dừng ở trước mặt cô.
Hướng Thu Vân lộp bộp trong lòng, định đứng lên gọi những người vệ sĩ kia.
Cho dù thế nào, cô rơi vào tay những người vệ sĩ kia cũng tốt hơn là người khác!
Nhưng cô còn chưa kịp phát ra tiếng thì cửa xe mở ra, một người kéo cô lên xe.
Cô không có cơ hội phản kháng, cửa xe đã đóng lại, sau đó chiếc xe rất nhanh rời đi.
Mà những người vệ sĩ và người dân nhiệt tình vẫn đang tìm người.
–
Trong biệt thự.
Chát!
Một bàn tay đánh vào mặt Diêu Thục Phân, sức lực rất lớn, mặt bà ta sưng đỏ, thậm chí khóe miệng còn chảy máu.
Thôi Quân đứng bên cạnh, sắc mặt trắng bệch, nơm nớp lo sợ lại đau lòng cầm khăn giấy đưa cho bà ta.
Nhưng bà ta vừa cầm lấy thì người kia đã cướp đi rồi ném xuống đất, giẫm mấy lần.
Mặc dù Diêu Thục Phân chịu nhục nhã cũng không dám nói, thậm chí không dám nhìn người đàn ông trước mắt.
Người đàn ông khoảng sáu mươi tuổi, khí thế hiên ngang, bình thường không giận cũng có uy. Bây giờ ông ta tức giận làm cho người ta không dám nhìn thẳng.
Ông ta nhìn Diêu Thục Phân, nghiến răng nghiến lợi: “Tôi đã nói bà đừng động vào người phụ nữ của Hạ Vũ Hào, vì sao bà không nghe lời?”
Diêu Thục Phân mở miệng, nhưng cổ họng nghẹn lại, nói không nên lời.
“Nói, nói đi!” Người đàn ông lớn tiếng, đáy mắt như muốn phun lửa.
Ông ta gầm lên, cơ thể Diêu Thục Phân run lên một cái. Bà ta cố nở nụ cười nhưng càng khó coi hơn: “Chuyện này chưa chắc có liên quan đến Vũ Hào, không phải. . . Tư lệnh Chu điều tra ra sao sao?”
Vũ Hào say rượu cả ngày, cũng không đến công ty, sao lại có hành động lớn như vậy?
Lần này ông ta giận cá chém thớt lên bà ta.
“À!” Người đàn ông cười lạnh một tiếng, tức giận nói: “Nếu không có đứa cháu ngoan của bà thì tư lệnh Chu có thể điều tra ra sao?”
Có ý gì? Dường như ông ta có bằng chứng Vũ Hào có liên quan đến chuyện này?