MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Dưới Ánh Đèn Thành PhốChương 10: DƯỚI CHÂN NÚI TUYẾT, LỜI NGUYỆN CẦU HÓA THÀNH MÂY

Tàn Tro Dưới Ánh Đèn Thành Phố

Chương 10: DƯỚI CHÂN NÚI TUYẾT, LỜI NGUYỆN CẦU HÓA THÀNH MÂY

1,850 từ · ~10 phút đọc

Khi nhẫn bạc đã yên vị trên ngón áp út, khi những dự án tại Giang Nam dần đi vào quỹ đạo ổn định, Thẩm Diệc Chu lấy ra từ trong ngăn kéo cũ một cuốn sổ tay nhỏ bìa da đã sờn rách. Đó là cuốn sổ anh mang theo suốt mười năm, bên trong ngoài những bản phác thảo kiến trúc dang dở, còn có một trang giấy được viết bằng nét chữ ngay ngắn của anh từ thời thanh xuân. Đó là danh sách những nơi anh muốn đến trước khi già đi. Đứng đầu danh sách ấy là một cái tên: Đại Lý, Vân Nam – nơi có gió thổi qua hồ Nhĩ Hải và những ngọn núi tuyết Thương Sơn vĩnh cửu.

Lục Triệt nhìn vào trang giấy cũ kỹ, trái tim hắn bỗng chắt lại vì xót xa. Mười năm qua, hắn đã giam cầm anh trong những căn phòng lộng lẫy nhưng ngột ngạt, đã bắt anh phải nhìn vào gương mặt đầy thù hận của mình thay vì nhìn vào vẻ đẹp của thế gian. Hắn im lặng siết chặt lấy bàn tay anh, giọng nói trầm thấp đầy vẻ chiều chuộng:

"Chúng ta đi thôi. Chỉ cần anh muốn, dù là chân trời góc bể, tôi cũng sẽ đưa anh tới."

Chuyến hành trình đến Vân Nam không vội vã. Lục Triệt chuẩn bị mọi thứ tỉ mỉ như một người quản gia tận tụy. Hắn tìm mua những loại thuốc bổ phổi tốt nhất, chuẩn bị bình oxy mini, và đặc biệt là những chiếc áo khoác dày được lót lông cừu mềm mại để giữ ấm cho Diệc Chu. Hắn không còn là gã đàn ông thô bạo năm nào, giờ đây mỗi lần Diệc Chu khẽ ho, Lục Triệt đều giật mình, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng và chăm sóc.

Họ đáp chuyến bay đến Côn Minh rồi tiếp tục hành trình bằng tàu hỏa đến Đại Lý. Ngồi trên tàu, Diệc Chu tựa đầu vào cửa sổ ngắm nhìn những ruộng bậc thang xanh mướt và những ngôi nhà mái ngói trắng đặc trưng của người dân tộc Bạch. Gió Vân Nam mang theo vị ngọt của cỏ cây và hơi lạnh tinh khiết của núi cao, khiến lồng ngực anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

"Anh có mệt không?" Lục Triệt khẽ hỏi, tay vẫn đang bận rộn xoa bóp đôi bàn chân hơi sưng lên của Diệc Chu do ngồi lâu trên tàu.

Diệc Chu lắc đầu, nụ cười nhẹ bẫng như mây khói: "Không mệt. Nhìn thấy cảnh này, tôi cảm giác như mình đang thực sự được sống lại một lần nữa."

Họ thuê một căn nhà nhỏ nằm lưng chừng núi Thương Sơn, nhìn thẳng ra hồ Nhĩ Hải bao la. Buổi sáng, mây mù bao phủ quanh sân nhà, khiến người ta có cảm giác như đang đứng giữa tiên cảnh. Lục Triệt dậy sớm nhóm bếp lửa, nấu cho Diệc Chu một bát mì qua cầu nóng hổi. Hắn học cách dùng các loại thảo dược địa phương để pha trà thanh phổi cho anh, từng công đoạn đều được thực hiện bằng sự thành tâm tuyệt đối.

Câu truyện của họ ở vùng cao nguyên này trôi qua dịu dàng và bình lặng. Diệc Chu dành phần lớn thời gian để vẽ. Anh vẽ hồ Nhĩ Hải lúc hoàng hôn nhuộm tím mặt nước, vẽ những đỉnh núi tuyết trắng xóa kiêu hãnh giữa trời xanh. Những nét vẽ của anh không còn sự sắc lẹm, u tối của thời kỳ bị giam cầm ở thành phố S, mà trở nên thanh thoát, phóng khoáng như chính tâm hồn đã được tự do của anh.

Tuy nhiên, sức khỏe của Diệc Chu vẫn là một nỗi lo thường trực trong lòng Lục Triệt. Không khí loãng của vùng cao nguyên đôi khi khiến Diệc Chu khó thở vào ban đêm. Có những đêm, Diệc Chu phải ngồi dậy để thở, mồ hôi lạnh vã ra trên trán. Những lúc ấy, Lục Triệt sẽ thức trắng đêm để đỡ lưng cho anh, nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực gầy guộc, miệng không ngừng nói những lời vỗ về như dỗ dành một đứa trẻ.

"Xin lỗi anh... vì ngày xưa tôi đã làm anh phải chịu khổ quá nhiều." Lục Triệt thường thầm thì khi anh đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mình. Nỗi ân hận ấy dường như đã trở thành một phần máu thịt của hắn, là động lực để hắn dành cả đời này để nâng niu anh.

Một ngày nọ, trời trong xanh không một gợn mây, Diệc Chu đề nghị muốn lên gần hơn với chân núi tuyết. Lục Triệt lo lắng cho phổi của anh, nhưng khi nhìn vào ánh mắt khao khát của người mình yêu, hắn không thể từ chối. Hắn chuẩn bị xe, túi sưởi và bình oxy, dẫn anh đi đến vùng đồng cỏ dưới chân núi Thương Sơn.

Đồng cỏ mênh mông vàng óng dưới ánh nắng, phía xa là những ngọn núi tuyết sừng sững, uy nghiêm. Diệc Chu đứng giữa đồng cỏ, dang rộng hai tay đón lấy cơn gió lạnh lồng lộng. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của thiên nhiên chảy tràn trong huyết quản.

"Lục Triệt, cậu nhìn kìa. Thiên nhiên vĩ đại đến thế, con người chúng ta thật sự quá nhỏ bé." Diệc Chu khẽ nói, giọng anh mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Những hận thù, những đau khổ chúng ta từng trải qua, đặt cạnh những ngọn núi nghìn năm này, chẳng qua cũng chỉ là một hạt bụi."

Lục Triệt bước đến từ phía sau, choàng chiếc khăn quàng cổ thật dày cho anh, rồi ôm lấy anh từ phía sau. "Hạt bụi ấy suýt nữa đã lấy mạng của tôi và anh. Diệc Chu, nhìn những ngọn núi này, tôi mới thấy mình đã lãng phí quá nhiều thời gian vào những điều không đáng. Lẽ ra, tôi phải đưa anh đến đây sớm hơn mười năm."

Diệc Chu quay người lại, đối diện với Lục Triệt. Dưới ánh nắng rực rỡ của vùng cao nguyên, những nếp nhăn nơi khóe mắt anh hiện rõ, nhưng đôi mắt thì vẫn trong trẻo như ngày đầu họ gặp nhau. Anh đưa tay chạm vào những vết sẹo nhỏ trên tay Lục Triệt – những dấu vết của sự lao động vất vả trong suốt một năm qua để bù đắp cho anh.

"Không muộn đâu, Tiểu Triệt. Chúng ta của bây giờ mới thực sự hiểu được giá trị của sự bình yên. Mười năm trước nếu chúng ta đến đây, có lẽ chúng ta sẽ chỉ thấy cảnh đẹp, chứ không thấy được sự quý giá của việc được đứng cạnh nhau như thế này."

Họ cùng nhau đi đến một ngôi đền nhỏ cổ kính nằm ẩn mình dưới những gốc cây đại thụ. Trong đền, khói nhang bảng lảng, tiếng chuông đồng thỉnh thoảng ngân vang trầm mặc. Diệc Chu mua một thẻ gỗ nhỏ, dùng bút lông viết lên đó bốn chữ: "Tuế nguyệt tĩnh hảo" (Những năm tháng bình yên).

Anh treo thẻ gỗ lên cây cổ thụ trước cửa đền, nơi có hàng nghìn thẻ gỗ khác đang đung đưa trong gió. Lục Triệt nhìn theo, thầm nguyện cầu trong lòng: Nếu có thể, xin hãy cho anh ấy được khỏe mạnh. Nếu phải lấy đi sức khỏe của ai đó để bù lại, xin hãy lấy của con.

Câu truyện của họ dường như đã đạt đến một sự hòa giải tuyệt đối với định mệnh. Buổi tối hôm đó, họ ngồi bên bếp lửa trong căn nhà gỗ, cùng nhau uống một chút rượu hoa hồng của địa phương. Trong không gian ấm cúng, Lục Triệt lần đầu tiên kể cho Diệc Chu nghe về những ngày hắn điên cuồng tìm kiếm anh ở những thành phố khác, về nỗi tuyệt vọng khi nghĩ rằng anh đã thực sự biến mất khỏi cõi đời này.

"Lúc đó tôi mới nhận ra, hận thù chỉ là cái cớ để tôi giữ anh bên cạnh. Tôi hận anh vì tôi yêu anh quá nhiều, và tôi không biết cách nào khác để đối diện với nỗi đau mất đi anh trai." Lục Triệt cúi đầu, giọng nghẹn lại. "Tôi thật sự là một kẻ ngu ngốc."

Diệc Chu mỉm cười, nắm lấy tay hắn: "Đều qua rồi. Chúng ta giờ đây không còn nợ nợ nần gì ai nữa, cũng không nợ nần gì quá khứ. Chúng ta chỉ nợ nhau một quãng đời còn lại thật hạnh phúc."

Ngày hôm sau, khi họ chuẩn bị rời Đại Lý để trở về Giang Nam, Diệc Chu đột ngột nhận được một cuộc gọi từ Thẩm Quyến. Đó là bà Lý. Bà gọi để báo rằng khu nhà ở xã hội do anh thiết kế đã bắt đầu đón những hộ dân đầu tiên vào ở, và họ muốn lấy tên anh để đặt cho khu nhà.

Diệc Chu im lặng hồi lâu, nước mắt anh lặng lẽ rơi. Sự công nhận này quý giá hơn bất kỳ giải thưởng kiến trúc danh giá nào anh từng nhận được. Nó không chỉ là sự công nhận về tài năng, mà là sự tha thứ của những người đã từng chịu đau khổ vì lỗi lầm mà anh đã gánh thay.

"Tiểu Triệt, chúng ta thành công rồi." Diệc Chu thầm thì.

Lục Triệt ôm chặt lấy anh, lòng ngập tràn kiêu hãnh. "Phải, anh đã làm được. Anh là kiến trúc sư vĩ đại nhất trong lòng tôi, và trong lòng tất cả mọi người."

Họ rời Vân Nam khi mùa đông bắt đầu chớm về. Chuyến đi này không chỉ giúp Diệc Chu thực hiện được tâm nguyện thời trẻ, mà còn giúp Lục Triệt thực sự buông bỏ được gánh nặng tội lỗi trong lòng. Hắn nhận ra rằng, sự chuộc tội tốt nhất không phải là cứ mãi dằn vặt về quá khứ, mà là xây dựng một tương lai rạng rỡ cho người mình yêu.

Trở về ngôi nhà ven sông, Diệc Chu bắt đầu một bản thảo mới. Lần này, anh thiết kế một căn nhà nhỏ cho chính họ, với một phòng vẽ đầy ánh sáng cho anh và một xưởng mộc nhỏ cho Lục Triệt. Căn nhà ấy sẽ không có những bức tường ngăn cách lạnh lẽo, mà sẽ tràn ngập hơi thở của thiên nhiên và tình yêu.

Kết thúc chương 10, câu truyện của họ đã đi đến hồi kết đẹp nhất của một sự tái sinh. Cái giá của hạnh phúc tuy đắt, nhưng khi nhìn vào đôi mắt ngập tràn ý cười của Diệc Chu lúc này, Lục Triệt biết rằng mọi nỗ lực và sự trả giá của mình đều hoàn toàn xứng đáng. Họ sẽ già đi cùng nhau, giữa tiếng sóng vỗ rì rào của Giang Nam, dưới sự bảo hộ của những ký ức đã được chữa lành và một tình yêu đã trở thành vĩnh cửu.