MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTàn Tro Dưới Ánh Đèn Thành PhốChương 12: NHỮNG RUNG CẢM ĐẦU TIÊN CỦA SINH MỆNH MỚI

Tàn Tro Dưới Ánh Đèn Thành Phố

Chương 12: NHỮNG RUNG CẢM ĐẦU TIÊN CỦA SINH MỆNH MỚI

1,905 từ · ~10 phút đọc

Thủ tục nhận nuôi đứa trẻ không đơn giản như những gì họ tưởng tượng trong phút chốc ngẫu hứng bên bờ biển. Nó là một hành trình dài của pháp lý, của sự chứng minh năng lực và quan trọng hơn hết là sự chuẩn bị về mặt tâm hồn để gánh vác một cuộc đời khác. Thẩm Diệc Chu và Lục Triệt quyết định ở lại thành phố S thêm một tháng để hoàn tất các giấy tờ cần thiết. Đây cũng là lúc họ học cách làm cha – một vai trò mà cả hai đều chưa từng dám mơ tới trong những năm tháng dằn vặt nhau.

Cậu bé được đặt tên là Lục Bình. Cái tên nghe mộc mạc như một loài hoa trôi trên nước, nhưng lại chứa đựng ước vọng lớn nhất của hai người đàn ông đã đi qua quá nửa đời giông bão: Sự bình yên. Lục Bình vốn là một đứa trẻ nhút nhát, em có đôi mắt to tròn đen láy nhưng lúc nào cũng đượm một nỗi buồn cảnh giác, giống hệt như Thẩm Diệc Chu của những ngày đầu bị giam lỏng. Chính điều này đã chạm vào sợi dây mềm yếu nhất trong lòng Lục Triệt.

Mỗi buổi sáng, Lục Triệt không còn vùi đầu vào đống tài liệu thiết kế hay những bản vẽ sửa đổi. Hắn dậy thật sớm, lóng ngóng học cách pha sữa sao cho đúng nhiệt độ, cách chọn những bộ quần áo bằng vải cotton mềm mại nhất để không làm xước làn da nhạy cảm của trẻ nhỏ. Nhìn đôi bàn tay từng chỉ biết dùng bạo lực để chiếm đoạt, giờ đây lại vụng về học cách thắt dây giày cho đứa trẻ, Diệc Chu không khỏi cảm động.

"Tiểu Triệt, cậu làm sai rồi. Phải thắt nút kép thì con mới không bị vấp ngáp," Diệc Chu mỉm cười, ngồi xuống cạnh hai cha con trên thảm cỏ công viên.

Lục Triệt gãi đầu, nụ cười của hắn giờ đây không còn vẻ ngạo nghễ của một chủ tịch, mà mang nét hiền lành của một người đàn ông gia đình. "Khó hơn cả vẽ bản vẽ kết cấu thép nữa anh ạ. Tôi cứ sợ làm đau thằng bé."

Lục Bình nhìn hai người cha của mình, đôi mắt em bắt đầu ánh lên những tia hy vọng nhỏ bé. Em khẽ chạm vào bàn tay của Diệc Chu, rồi lại nắm lấy vạt áo của Lục Triệt. Đó là sự giao thoa kỳ diệu của ba linh hồn vốn dĩ đều mang những vết xước, nay đang nương tựa vào nhau để tìm lại hơi ấm.

Tuy nhiên, câu truyện của họ không phải chỉ toàn màu hồng. Việc mang Lục Bình về nhà đồng nghĩa với việc họ phải đối diện với sự chú ý của dư luận một lần nữa. Những tờ báo lá cải bắt đầu giật tít về việc "Cựu chủ tịch Lục thị và kiến trúc sư tai tiếng nhận nuôi con". Những lời xì xào, bàn tán lại rộ lên. Người ta nghi ngờ về khả năng nuôi dạy của hai người đàn ông có quá khứ đầy biến động.

Một buổi chiều, khi Lục Triệt đang đưa Lục Bình đi dạo siêu thị, một vài người nhận ra hắn và bắt đầu chỉ trỏ. Họ nói đủ to để hắn nghe thấy: "Nhìn kìa, kẻ đã gián tiếp gây ra vụ sập công trình mà cũng đòi nuôi dạy trẻ con sao? Không biết đứa bé sẽ lớn lên thành loại người gì nữa."

Lục Triệt khựng lại. Cơn giận dữ năm xưa chực chờ bùng nổ. Hắn siết chặt nắm tay, định quay lại đối chất. Nhưng đúng lúc đó, bàn tay nhỏ xíu của Lục Bình siết chặt lấy ngón tay hắn. Đứa trẻ nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi nhưng cũng đầy tin cậy. Hình ảnh ấy khiến Lục Triệt tỉnh người. Hắn nhận ra rằng, nếu hắn hành động như một con thú dữ lúc này, hắn sẽ chỉ chứng minh cho lời họ nói là đúng.

Hắn cúi xuống, bế thốc Lục Bình lên, áp đầu đứa bé vào vai mình và lẳng lặng bước đi. Hắn không còn cần sự công nhận của thế gian, hắn chỉ cần sự bình yên trong đôi mắt của con trai mình.

Về đến căn hộ tạm thời, Lục Triệt ngồi trầm mặc ở ban công. Diệc Chu bước đến, đặt một tách trà nóng vào tay hắn. Anh biết hết những gì đã xảy ra.

"Cậu làm tốt lắm, Tiểu Triệt."

"Anh có thấy tôi hèn nhát không?" Lục Triệt hỏi, giọng nói mang theo chút cay đắng. "Năm xưa, chỉ cần một lời nói như thế, tôi đã khiến cả gia đình họ tán gia bại sản. Còn bây giờ, tôi chỉ biết im lặng bỏ chạy."

Diệc Chu ngồi xuống bên cạnh, tựa đầu vào vai hắn. "Đó không phải là hèn nhát, đó là sự trưởng thành. Cậu im lặng vì cậu biết bảo vệ điều quan trọng nhất. Sức mạnh thực sự không nằm ở việc cậu đáp trả những lời ác ý, mà ở việc cậu không để những lời đó làm vẩn đục tâm hồn mình và của con."

Lục Triệt thở dài, hắn xoay người lại, ôm chặt lấy Diệc Chu. "Diệc Chu, đôi khi tôi thấy sợ. Tôi sợ quá khứ của tôi sẽ làm vấy bẩn cuộc đời của Lục Bình. Tôi sợ mình không đủ tốt để làm một người cha."

"Không ai sinh ra đã biết làm cha cả," Diệc Chu nhẹ nhàng nói. "Chúng ta sẽ cùng học. Chúng ta sẽ dạy con rằng, con người ai cũng có thể phạm sai lầm, nhưng điều quan trọng là biết sửa chữa và biết yêu thương. Chính cậu là minh chứng sống động nhất cho điều đó."

Những ngày tiếp theo, họ tập trung hoàn toàn vào việc xây dựng mối liên kết với Lục Bình. Diệc Chu bắt đầu dạy em vẽ những khối hình đơn giản. Anh phát hiện ra Lục Bình có một năng khiếu cảm thụ màu sắc rất tốt. Đứa trẻ có thể ngồi hàng giờ đồng hồ để tô vẽ những mảng màu rực rỡ. Trong thế giới của em, không có những tòa nhà xám xịt, chỉ có những ngôi nhà màu vàng nắng với những khu vườn đầy hoa.

Trong một lần dọn dẹp đồ đạc để chuẩn bị rời thành phố S, Lục Bình tình cờ tìm thấy cuốn album ảnh cũ của Thẩm Diệc Chu. Trong đó có những bức ảnh anh đứng bên những công trình vĩ đại của mình. Cậu bé chỉ vào bức ảnh và hỏi:

"Cha Thẩm ơi, đây là những tòa nhà chú xây sao? Đẹp quá!"

Diệc Chu mỉm cười, bế cậu bé lên lòng. "Đúng vậy, nhưng chúng chỉ là những đống gạch đá vô hồn thôi con ạ. Sau này, cha sẽ cùng con xây dựng những ngôi nhà có trái tim."

"Ngôi nhà có trái tim là gì hả cha?"

"Là nơi mà mọi người sống trong đó đều cảm thấy ấm áp, không ai phải sợ hãi, và ai cũng được yêu thương," Diệc Chu vừa nói vừa nhìn về phía Lục Triệt đang loay hoay trong bếp.

Câu truyện của gia đình ba người dần trở nên khăng khít hơn qua những việc vụn vặt thường ngày. Lục Bình bắt đầu gọi "Cha Triệt", "Cha Chu" một cách tự nhiên. Tiếng gọi ấy mỗi khi vang lên đều khiến trái tim của hai người đàn ông rung động mãnh liệt. Nó giống như một liều thuốc chữa lành mọi vết thương sâu hoắm nhất của quá khứ.

Trước khi chính thức rời thành phố S, Lục Triệt quyết định làm một việc mà hắn đã nung nấu từ lâu. Hắn bán toàn bộ số cổ phiếu còn sót lại của mình trong những công ty con mà trước đây hắn dùng để "rửa tiền" hoặc thâu tóm thị trường. Số tiền khổng lồ này được hắn chuyển thẳng vào quỹ học bổng mang tên anh trai và Diệc Chu. Hắn không muốn giữ lại bất cứ thứ gì thuộc về thời kỳ Đạp Tiên Quân đầy tội lỗi.

"Bây giờ, tôi thực sự trắng tay rồi," Lục Triệt nói với Diệc Chu khi họ đứng trên boong tàu rời thành phố S, nhìn bóng dáng những tòa nhà cao tầng mờ dần phía chân trời. "Anh có hối hận khi ở bên một kẻ không xu dính túi như tôi không?"

Diệc Chu nhìn vào đôi mắt chân thành của hắn, rồi nhìn sang Lục Bình đang ngủ say trong nôi bên cạnh. Anh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay.

"Tiểu Triệt, cậu không trắng tay. Cậu có tôi, có con, và có một lương tâm thanh thản. Đó mới chính là gia sản lớn nhất mà một người đàn ông có thể sở hữu."

Họ trở về Giang Nam khi mùa hạ đã chín muồi. Ngôi nhà gỗ bên sông giờ đây tràn ngập tiếng cười của trẻ thơ. Lục Triệt bắt tay vào xây dựng căn nhà nhỏ mới trên mảnh đất mà họ đã mua. Hắn tự tay đóng cọc, tự tay trộn hồ, từng viên gạch đều được hắn đặt xuống bằng tất cả tình yêu và sự chuộc tội.

Diệc Chu thì dành thời gian để hoàn thiện các dự án tư vấn từ xa và chăm sóc Lục Bình. Anh dạy cậu bé về những loài hoa, về dòng sông và về lòng bao dung. Anh muốn con mình lớn lên với một tâm hồn tự do, không bị xiềng xích bởi những thù hận của thế hệ trước.

Một buổi tối, khi căn nhà mới đã dần thành hình, ba người cùng ngồi bên đống lửa nhỏ ngoài sân. Lục Bình đã ngủ thiếp đi trong tay Lục Triệt. Diệc Chu tựa vai vào hắn, nhìn những tia lửa bắn lên trời đêm.

"Chúng ta sẽ đặt một cái tên cho căn nhà này chứ?" Lục Triệt thầm thì.

"Cậu nghĩ sao về cái tên 'Quy Lai' (Trở về)?" Diệc Chu hỏi.

"Quy Lai... Phải, sau bao nhiêu năm lạc lối, cuối cùng chúng ta cũng đã tìm được đường trở về với chính mình."

Chương 12 kết thúc trong ánh lửa bập bùng và hơi ấm của sự khởi đầu mới. Đây không chỉ là việc thêm một thành viên vào gia đình, mà là việc mở ra một chiều không gian mới cho sự cứu rỗi. Những mùa hoa nở muộn đã thực sự bắt đầu, và lần này, chúng sẽ nở rộ rực rỡ nhất trên mảnh đất được tưới tẩm bằng sự chân thành và tình yêu thương vô điều kiện.

Câu truyện của họ từ nay về sau sẽ không còn những kịch tính chết chóc, mà là những thử thách của cuộc sống đời thường – nơi mà mỗi ngày trôi qua đều là một món quà. Lục Triệt biết, phía trước vẫn còn nhiều khó khăn, nhất là việc nuôi dạy Lục Bình trưởng thành, nhưng chỉ cần có Diệc Chu bên cạnh, hắn tin rằng mình có thể xây dựng một thiên đường ngay tại mặt đất này.

Bên ngoài, dòng sông Giang Nam vẫn lững lờ trôi, mang theo những muộn phiền cũ đổ ra biển lớn, chỉ để lại sự bình yên đậu trên những mái ngói rêu phong.