MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTan Vỡ Trong Hai MùaChương 3: Những tin nhắn chưa gửi

Tan Vỡ Trong Hai Mùa

Chương 3: Những tin nhắn chưa gửi

452 từ · ~3 phút đọc

Buổi tối. An ngồi trong phòng khách, chiếc điện thoại nằm trên tay. Màn hình sáng lên với khung soạn thảo trống, rồi lại tắt đi. Cô đã gõ nhiều lần, rồi xóa nhiều lần.

"Minh, chúng ta cần nói chuyện."
"Anh có còn yêu em không?"
"Chúng ta đang đi về đâu vậy?"

Những câu hỏi ấy nằm rải rác trong thư mục tin nhắn nháp, như những mảnh chai vỡ mà cô không dám bước chân vào.

Trong phòng ngủ, Minh đang làm việc trên laptop. Tiếng gõ phím lách cách đều đặn, xa lạ như thể họ chỉ là hai người thuê chung một căn hộ.


Quá khứ – Năm năm trước

An ngồi ở quán cà phê nhỏ cuối phố, bên ngoài mưa rơi lất phất. Trước mặt cô là Minh – khi đó mới chỉ là bạn trai. Áo khoác anh hơi ướt, mùi cà phê và mùi mưa hòa quyện, khiến không gian trở nên ấm áp lạ thường.

– Em có lạnh không? – Minh hỏi, vừa nói vừa kéo chiếc ghế của mình sát lại.

– Không. – An cười, nhưng bàn tay cô khẽ run.

Anh đặt bàn tay mình lên tay cô, hơi ấm lan ra nhanh đến mức An thấy ngực mình cũng nóng lên. Khi đó, cô tin rằng chỉ cần có bàn tay này, cả đời mình sẽ không còn cô đơn nữa.

– Mai em có muốn đi dã ngoại không? – Anh hỏi, ánh mắt sáng. – Anh muốn đưa em đến một nơi… mà anh nghĩ em sẽ thích.

– Ừ. – Cô đáp không chút do dự.

Họ đã từng như vậy – mỗi lời nói, mỗi cái nhìn đều mang theo sự chờ đợi và hy vọng.


Hiện tại

Điện thoại rung. An giật mình, nhưng không phải Minh nhắn. Là tin nhắn từ Long:

"Anh ra Hà Nội tối mai. Nếu rảnh, anh mời em cà phê trước khi đi."

An nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay lướt trên bàn phím: "Để xem nhé."
Cô không muốn thừa nhận với bản thân rằng chỉ một lời mời đơn giản ấy cũng đủ khiến tim mình đập khác đi.

Trên bàn, chiếc khung ảnh cưới phủ một lớp bụi mỏng. Hình ảnh hai người mỉm cười trong bộ váy áo trang trọng giờ giống như một câu chuyện đã thuộc về ai khác.

An đặt điện thoại xuống, đứng dậy đi vào phòng. Minh vẫn ngồi trước laptop, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt anh, lạnh như băng.

– Anh… – Cô gọi, ngập ngừng.

– Ừ? – Anh đáp mà mắt không rời màn hình.

– Không có gì. – Cô quay đi.

Những câu nói chưa kịp thành lời lại biến mất, giống như những tin nhắn chưa bao giờ được gửi.