756 từ
Sau màn "thanh trừng" chấn động của Hoàng Bách, văn phòng tầng 20 yên ắng lạ thường. Trà My đã biến mất, những lời xì xào cũng lặn mất tăm. Nhưng sự bình yên đó không kéo dài lâu khi Bright Star đón tiếp một đối tác chiến lược mới cho dự án mỹ phẩm nam: Nam Phong – CEO của một chuỗi hệ thống phân phối mỹ phẩm cao cấp.
Nam Phong trẻ trung, lịch lãm và có lối nói chuyện vô cùng phong lưu. Ngay trong buổi họp đầu tiên, anh ta đã không ngần ngại dành những lời có cánh cho bản thiết kế của Khả Doanh.
"Tôi đã xem qua nhiều concept, nhưng sự tinh tế trong cách chọn tông màu của cô Doanh thực sự khiến tôi bất ngờ. Có lẽ chúng ta cần nhiều buổi thảo luận riêng hơn để làm sâu sắc thêm phần hình ảnh này," Nam Phong mỉm cười, ánh mắt dừng lại ở Khả Doanh lâu hơn mức cần thiết.
Hoàng Bách ngồi đối diện, đôi tay đan chặt vào nhau trên mặt bàn. Khả Doanh nhận ra không khí xung quanh anh bắt đầu hạ xuống mức âm độ.
"CEO Nam Phong, tôi nghĩ phần hình ảnh đã rất hoàn thiện," Bách cắt ngang, giọng lạnh lùng. "Việc thảo luận riêng là không cần thiết. Mọi thay đổi nên được thông qua Giám đốc dự án – là tôi."
Nam Phong nhướng mày, nở nụ cười đầy thách thức: "Anh Bách có vẻ hơi khắt khe? Sáng tạo là một quá trình cần sự tự do mà."
Buổi họp kết thúc trong sự gượng gạo. Nam Phong cố tình đi chậm lại để sánh bước bên Khả Doanh: "Tối nay tôi có một buổi triển lãm tranh nhỏ, rất phù hợp với gu của cô. Không biết cô Doanh có nhã ý...?"
Chưa kịp để Doanh trả lời, Hoàng Bách đã bước tới, tự nhiên đặt tay lên eo cô, kéo nhẹ về phía mình.
"Rất tiếc, tối nay Trưởng phòng Doanh có một bản báo cáo rủi ro cực kỳ quan trọng cần nộp cho tôi vào lúc 8 giờ tối. Cô ấy phải tăng ca," Bách nói, gương mặt không chút biểu cảm nhưng lực bàn tay ở eo cô thì vô cùng kiên quyết.
Khi Nam Phong đã rời đi, Khả Doanh mới quay sang nhìn Bách, vừa buồn cười vừa bực mình: "Báo cáo rủi ro gì chứ? Dự án đang tiến triển rất tốt mà?"
"Rủi ro lớn nhất hiện nay là đối tác có ý đồ không trong sáng với nhân sự chủ chốt," Bách buông eo cô ra nhưng ánh mắt vẫn rực lửa ghen tuông. "Vào phòng tôi họp. Ngay!"
Bên trong phòng làm việc, Bách đóng sầm cửa lại. Anh không ngồi vào bàn mà đứng khoanh tay trước mặt cô.
"Em thấy anh ta thế nào?"
"Ai? Nam Phong ư? Anh ấy khá am hiểu về nghệ thuật..."
"Am hiểu?" Bách cười lạnh. "Anh ta chỉ am hiểu cách lấy lòng phụ nữ thôi. Từ giờ, mọi email gửi cho Nam Phong, em phải CC (đồng gửi) cho tôi. Mọi cuộc gặp mặt phải có ít nhất ba người tham gia."
Khả Doanh tiến lại gần, nhướng mày trêu chọc: "Giám đốc Bách, đây là góp ý chuyên môn để quản lý đối tác, hay là anh đang ghen đấy?"
"Tôi đang tối ưu hóa sự an toàn cho tài sản quý giá nhất của dự án này," Bách dồn cô vào cạnh bàn, giọng anh thấp xuống, mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt. "Khả Doanh, tôi không thích cách hắn nhìn em. Càng không thích em khen hắn am hiểu nghệ thuật trước mặt tôi."
Doanh bật cười, cô vòng tay qua cổ anh, nhìn thẳng vào đôi mắt đang bừng bừng lửa giận ấy: "Hoàng Bách lạnh lùng của Bright Star đâu rồi? Hóa ra anh cũng có lúc trẻ con như vậy sao?"
"Trước mặt em, tôi chưa bao giờ là Giám đốc cả," Bách cúi xuống, nụ hôn của anh lần này mang theo sự trừng phạt và đánh dấu chủ quyền rõ rệt. "Tối nay em thực sự phải tăng ca với tôi. Không có báo cáo, không có đối tác nào hết. Chỉ có em và tôi thôi."
Cơn ghen tuông của Bách dù được che đậy dưới mác "góp ý chuyên môn" nhưng lại khiến Khả Doanh cảm thấy ngọt ngào lạ kỳ. Cô nhận ra, đằng sau bản lĩnh thép của anh là một trái tim cũng biết lo sợ mất đi người mình yêu.