MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTăng Ca Để Yêu EmChương 8: ÁNH MẮT TRONG THANG MÁY KÍN

Tăng Ca Để Yêu Em

Chương 8: ÁNH MẮT TRONG THANG MÁY KÍN

837 từ · ~5 phút đọc

6 giờ 30 tối. Tòa nhà Bright Star bắt đầu thưa thớt người. Những dãy đèn hành lang tự động chuyển sang chế độ tiết kiệm, tỏa ra thứ ánh sáng trắng mờ ảo.

Khả Doanh nhấn nút gọi thang máy, vai rã rời sau một ngày dài xử lý các bản in thử. Khi cánh cửa inox sáng bóng mở ra, cô hơi khựng lại. Bên trong đã có một người đứng sẵn. Hoàng Bách đứng tựa lưng vào thành thang máy, tay cầm chiếc áo vest vắt vẻo qua vai, tư thế phong trần và đầy nam tính.

"Trùng hợp vậy?" Bách nhướng mày, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô qua tấm gương lớn bên trong thang máy.

"Tôi vừa xong việc," Doanh bước vào, chọn đứng ở góc đối diện với anh.

Cánh cửa khép lại. Không gian chật hẹp bỗng chốc bị lấp đầy bởi mùi hương gỗ trầm đặc trưng của Bách. Sự tĩnh lặng lạ kỳ bao trùm, chỉ còn nghe thấy tiếng rì rầm của động cơ và nhịp tim có phần hối hả của chính cô.

Cạch.

Một tiếng động khô khốc vang lên. Chiếc thang máy đột ngột rung lắc mạnh rồi dừng khựng lại giữa tầng 12 và 11. Đèn trần nhấp nháy vài cái rồi tắt lịm, chỉ còn lại ánh sáng đỏ yếu ớt từ nút báo động khẩn cấp.

"Chuyện gì vậy?" Doanh hốt hoảng, theo bản năng lùi lại phía sau.

"Kẹt thang máy rồi," giọng Bách vẫn điềm tĩnh lạ lùng. Anh bước tới bảng điều khiển, nhấn nút liên lạc với bảo vệ nhưng chỉ có những tiếng rè rè đáp lại. "Có vẻ hệ thống điện đang gặp sự cố do cơn mưa lớn ban chiều."

Trong bóng tối lờ mờ, mọi giác quan của Khả Doanh dường như nhạy cảm hơn gấp bội. Cô cảm thấy hơi khó thở, không phải vì thiếu oxy, mà vì sự hiện diện quá đỗi mạnh mẽ của người đàn ông trước mặt.

"Đừng sợ, có tôi ở đây," Bách nói, giọng anh trầm thấp và ấm áp, vang vọng trong không gian kín.

Anh tiến lại gần cô. Khả Doanh cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh. Trong bóng tối, ánh mắt của Bách không còn vẻ lạnh lùng của một Giám đốc dự án, nó rực cháy một thứ cảm xúc mà anh không còn muốn che giấu qua những dòng tin nhắn Slack.

"Em đang run à?" Bách hỏi, bàn tay anh tìm thấy bàn tay cô trong bóng tối, bao bọc lấy nó bằng sự vững chãi.

"Tôi... tôi hơi ghét không gian kín," Doanh nói dối, thực chất cô đang run vì sự đụng chạm của anh.

Bách không buông tay, anh tiến thêm một bước, dồn cô vào góc thang máy. Một tay anh chống lên vách inox ngay sát tai cô, tạo thành một vòng vây không thể thoát ra. Ở cự ly này, cô có thể thấy bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đen láy của anh.

"Khả Doanh, em có biết trên Slack tôi đã tiết chế bao nhiêu phần trăm suy nghĩ của mình không?" Anh cúi xuống, hơi thở phả nhẹ lên trán cô.

Doanh ngước nhìn anh, hơi thở cô trở nên hỗn loạn: "Anh... anh định nói gì?"

"Tôi định nói rằng, những tin nhắn đó chưa bằng một phần mười những gì tôi muốn làm khi đối diện với em như thế này."

Anh từ từ cúi thấp xuống. Khả Doanh nhắm mắt lại, cảm nhận được ranh giới cuối cùng giữa họ sắp tan biến. Nhưng ngay khi cánh môi anh chỉ còn cách cô vài milimet, tiếng chuông điện thoại của Doanh vang lên chói tai trong không gian hẹp.

Ting... ting...

Là tin nhắn của sếp tổng trong nhóm chung.

Thang máy đột ngột rung nhẹ rồi đèn điện bật sáng trở lại. Hệ thống dự phòng đã hoạt động. Thang máy bắt đầu chuyển động xuống tầng trệt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Bách khẽ thở dài, anh lùi lại một bước nhưng vẫn kịp nhìn cô với một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Khả Doanh vội vàng quay mặt đi, tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô nhìn thấy gương mặt mình trong gương: đôi môi đỏ mọng, ánh mắt long lanh và đôi gò má nóng bừng.

Đinh.

Cửa thang máy mở ra tại tầng trệt. Mọi người ở sảnh vẫn đi lại bình thường, không ai hay biết về "cơn bão" vừa quét qua bên trong cabin số 4.

"Về cẩn thận nhé, Trưởng phòng Doanh," Bách nói to một cách chuyên nghiệp khi bước ra ngoài, nhưng trước khi đi khuất, anh ghé sát tai cô nói nhỏ: "Lần sau, tôi sẽ không để tiếng chuông điện thoại làm gián đoạn đâu."

Khả Doanh đứng lặng giữa sảnh, nhìn bóng lưng cao lớn của anh biến mất sau làn cửa kính. Cô biết, sau sự cố thang máy này, cô không thể nào quay lại làm một đồng nghiệp "chuyên nghiệp" với anh được nữa.