MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTang TừChương 2

Tang Từ

Chương 2

394 từ · ~2 phút đọc

Đích tỷ nhẹ nhàng yếu ớt nâng tách trà, cúi mắt bước đến trước mặt ta.

Nha hoàn đã chuẩn bị đệm êm, nhưng đích tỷ chỉ đứng đó, đưa trà cho ta.

Ta không nhận lấy.

Ngước mắt lên nhìn nàng một cái.

Đích tỷ yếu đuối, chỉ đứng cầm tách trà một lúc, thân hình đã lảo đảo.

Thẩm Triệt nhìn ta đầy ám chỉ, ý tứ không cần nói cũng biết.

Ta giả vờ không nhìn thấy.

Choang!

Tay đích tỷ run lên, chén trà rơi xuống đất.

Chén trà ở dưới sàn lăn vài vòng, phát ra âm thanh không nhỏ.

Tay Cố Kiều bị bỏng đỏ, bộ hỉ phục cũng bị văng nước lên, ướt một mảng lớn.

Đám đông ồn ào xung quanh lập tức im bặt.

Thẩm Triệt bị mất mặt, giận dữ bước đến bên người Cố Kiều.

Đứng trên cao nhìn ta, bảo vệ nàng trong vòng tay.

Chát!

Ta ngã người sang một bên, ngón tay bấu chặt vào tay vịn ghế mới không bị ngã xuống.

Tóc tai rối loạn, cảm giác đau đớn trên mặt cũng trở nên tê liệt.

Gương mặt Thẩm Triệt đầy vẻ hung ác quát lớn:

“Nàng đã là đương gia chủ mẫu, cớ sao còn làm khó Kiều Kiều?”

“Đố phụ, không có lòng bao dung!”

(*) Đố phụ (妒妇): Người phụ nữ ghen tuông

Ta lại nhớ về ngày đại hôn của ta và Thẩm Triệt.

Đêm động phòng hoa chúc, Thẩm Triệt vén tấm khăn đỏ trên đầu ta.

Người hắn mùi rượu nồng nặc, trong mắt lại vô cùng tỉnh táo.

Ta khẽ ngước lên nhìn hắn, khăn tay trong tay vô thức siết chặt.

Ánh nến long phụng lay động, Thẩm Triệt nắm lấy tay ta, mỉm cười gọi ta là Tang Tang.

Hắn nói, hắn là phu quân của ta, bảo ta gọi hắn là A Triệt.

Hắn nói, từ nay về sau, ta sẽ là thê tử duy nhất của hắn.

Hắn nói, đừng sợ, từ nay về sau hắn chính là chỗ dựa của ta, sẽ che chở cho ta một bầu trời.

Ta cố giữ vững thân mình, nhìn Thẩm Triệt đang dịu dàng an ủi Cố Kiều trong vòng tay, bỗng dưng bật cười.

Cái tát vừa rồi ta không khóc.

Nhưng giờ đây ta lại vừa cười vừa rơi nước mắt.

“Nàng cười cái gì!”

Ta từ từ thu lại nụ cười trên mặt, nhìn chằm chằm người trước mắt, nhẹ nhàng mở miệng.

“Thẩm Triệt, chúng ta hòa ly đi.”