Tống Phi Phi vừa bước tới đã nháy mắt với tôi: “Tôi nói với chị Thiên Tình rồi, sau này mỗi tháng mình sẽ đến làm pháp sự cho mẹ con họ một lần.”
Tôi chớp chớp mắt: “Pháp sự kiểu gì?”
Tống Phi Phi khoanh tay, nhướn mày: “Cứ chờ xem. Ba mươi sáu thế cầm nã thủ mà tôi khổ luyện bấy lâu nay đâu phải chỉ để làm cảnh!”
Có lẽ Tống Thiên Tình không bao giờ ngờ rằng số tiền lớn chị ấy trả cho Tống Phi Phi thực chất là để thuê người đến “dạy dỗ” chồng và mẹ chồng mình định kỳ.
Cũng may nhà Tống Thiên Tình có điều kiện, nếu không chỉ riêng việc chăm sóc hai người bị liệt toàn thân đã đủ khiến chị ấy suy sụp.
Thế nhưng năm nay Tống Thiên Tình mới ba mươi lăm, không biết chuyện tình lãng mạn của chị ấy với Trần Học Nghĩa có đủ sức chống chọi với hiện thực phũ phàng khi phải dọn dẹp thứ ô uế hằng ngày hay không. Nếu Tống Thiên Tình có thể nghĩ thoáng hơn, với tuổi trẻ, nhan sắc và tiền bạc của mình, tương lai rực rỡ vẫn đang chờ đợi chị ấy.
Bước ra khỏi cổng bệnh viện, nắng vàng rực rỡ khiến tôi phải nheo mắt.
“Đi thôi Phi Phi, muốn đi du lịch không? Tôi dẫn bà đi một nơi rất thú vị.”
Đánh giá truyện