Tết sắp đến, chú tôi bỗng nhiên lên tiếng trong nhóm chat gia đình: “Đêm Giao thừa cả nhà chú đi chơi, ai rảnh giúp chú đặt khách sạn đi.” Nhóm chat im lặng như tờ, vài phút trôi qua. Chú tôi giả vờ hỏi: “An An không phải đã về rồi sao?” Tôi mặc kệ. Nhưng bố tôi thì hăng hái đáp lại: “Đúng vậy, em trai. Việc đặt khách sạn cứ để An An lo.” Chú lập tức gửi cho tôi địa chỉ một khách sạn cao cấp mà họ muốn đặt. Bố tôi nhìn tôi: “Con gái, mau giúp chú đặt phòng đi, người thân trong nhà giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm.” Nhà chú từ trước đến nay luôn coi thường tôi. Tôi muốn xem họ định giở trò gì, nên đã đặt hai phòng, gửi thông tin đặt phòng và ảnh chụp xác nhận thanh toán cho chú. Không ngờ, cả nhà chú chẳng có ý định chuyển tiền lại cho tôi, thậm chí còn chụp màn hình đoạn chat và gửi vào nhóm gia đình: “Đặt khách sạn mà giá đắt gấp đôi người khác, còn hối thúc đòi tiền như đòi mạng!” “Mày mặt dày thế à! Tao thà ném tiền xuống biển còn hơn đưa cho mày!” Tôi đáp trả thẳng thừng: “Địa chỉ chú đưa, giá khách sạn tự đặt, hóa ra ăn chùa của tôi mà còn nói lý à?” Bố tôi lập tức lên nhóm bênh vực chú, bảo rằng tôi chỉ đùa thôi, còn định bắt tôi chi trả cả chi phí đi chơi của nhà chú. Chú tôi mới chịu im, nhưng không quên mỉa mai: “Bảo mày đặt phòng là đã nể mặt mày lắm rồi, không biết tiền kiếm được có sạch sẽ không.” Tôi nhìn tin nhắn trong nhóm mà cười lạnh, đúng lúc nhà chú đến khách sạn, tôi hủy phòng ngay lập tức!