MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng TrầnChương 499

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 499

530 từ · ~3 phút đọc

Chương 531

Thẩm Nguyệt ăn xong thì quay về phòng, để Thanh Hạnh trải giường chiếu cho nàng, sau đó thì lấy nước tắm rửa thay quần áo.

Thẩm Nguyệt ngồi lì trong phòng, mãi cho đến lúc chạng vạng, mặt trời đổ về tây, ánh sáng chiếu lên cả trạm dịch.

Nghe sai dịch nói ở gần đây có một con sông.

Thanh Hạnh lập tức mang quần áo của hai hôm nay ra ngoài sông giặt rũ, quay về phơi một đêm là khô cong.

Hạ Du rảnh rỗi cũng đi theo.

Thanh Hạnh chán ghét hắn ta bao nhiêu thì hắn ta sẽ xuất hiện trước mắt nàng ta nhiều bấy nhiêu.

Lúc Thanh Hạnh đi thì Thẩm Nguyệt bảo nàng ta nhặt ít đá cuội về.

Khi mặt trời xuống núi, Thanh Hạnh mới ôm chậu về, sau lưng là Hạ Du đang liên mồm quở trách.

Thanh Hạnh suy sụp phơi quần áo.

Không khí trong viện vẫn ổn, Thẩm Nguyệt ngồi trên một chiếc ghế dài, bỏ hết đá cuội vào trong chậu nước sạch.

Khi Thanh Hạnh phơi quần áo xong, quay lại thì thấy Thẩm Nguyệt đang thảnh thơi vén váy cởi giày.

Thanh Hạnh kinh hãi nói: “Công chúa muốn làm gì vậy ạ?”

Thẩm Nguyệt: “Ngâm chân”.

“Công chúa vào phòng ngâm chân đi ạ, để nô tỳ bưng chậu vào cho người”.

“Không khí ở đây rất tốt, ta thích ngâm ở đây cơ”.

Thanh Hạnh chưa kịp cản thì Thẩm Nguyệt đã ngâm hai chân trắng nõn vào trong nước, thở ra một tiếng thoải mái.

Nàng ta rối rắm vô cùng, Thẩm Nguyệt cuối cùng cũng cảm nhận được tiểu cung nữ này có vài phần đáng yêu.

Hai ngày này nàng ta bị Hạ Du sai đi sai lại, dần dần bộc lộ ra bản tính.

Nàng ta sợ bây giờ có người đi vào viện thì sẽ thấy Thẩm Nguyệt ngâm chân.

Thẩm Nguyệt là công chúa, có lí nào lại để lộ đôi chân ngọc ngà ra ngoài được. Hơn nữa, ở đây ngoài nàng ta và Thẩm Nguyệt ra thì toàn là đàn ông.

Nhưng mặc cho Thanh Hạnh lo lắng cuống cuồng thì Thẩm Nguyệt vẫn bền tâm vững dạ.

Làn nước này nhẹ nhàng khoan khoái, đá cuội bóng loáng mượt mà, chân chạm vào vừa thích vừa nhột, thoải mái vô cùng.

Tô Vũ đang nghỉ ngơi trên tầng hai, thị vệ đi xung quanh tìm đại phu đến kiểm tra thân thể của hắn, sau đó lại kê hai đơn thuốc cho có.

Sau đó, Tô Vũ nghe thấy tiếng nói của Thẩm Nguyệt, bèn nghiêng người tựa vào cửa sổ, đẩy cửa phòng ra, buông mắt nhìn toàn bộ quang cảnh trong viện.

Hắn thấy Thẩm Nguyệt lắc lư chân trong nước, dưới lớp đá cuội, đôi chân trắng mềm như ngọc lộ ra, ngón chân ôm lấy giọt nước trong suốt, thỏa thích hành động.

Hắn hơi híp mắt, sắc mặt sâu lại.

Sau đó, Tô Vũ bảo thủ lĩnh thị vệ truyền lệnh cho tất cả thị vệ không được bước vào trong viện nửa bước.