MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Vương Lệnh - Tần ThiênChương 378

Thần Vương Lệnh - Tần Thiên

Chương 378

522 từ · ~3 phút đọc

Chương 378 Hắn ta như một con sói con thoát khỏi sự kiểm soát, phóng về phía rừng rậm nơi dốc núi. Cường Long di chuyển! Anh ta lao về phía Đao Ba Lang như một con hổ. Anh ta vừa áp Đao Ba Lang xuống vừa nói to: ”Các anh em, lên!” Anh em của Cường Long lao về phía đàn em đang có ý đồ chạy trốn của Đao Ba Lang. Chuyện càng khiến Đao Ba Lang tức đến phun máu hơn chính là những tên giúp Cường Long lại có còng tay! Vật ngã một người là còng tay một người. Có mấy người chạy khá nhanh, đã chạy được đến dốc núi. Một bộ phận bị cảnh sát chờ ở phía trên trực tiếp bắt lại. Mấy đứa bé khác xem như nhanh nhẹn, đã nhảy được lên xe. Bọn họ cho rằng lên xe là có thể chạy trốn, nhìn rồi mới phát hiện mẹ nó không có chìa khóa! ”Cường Long, mẹ mày, vậy mà mày lại bắt tay với bọn họ gài bẫy tao!” ”Thằng khốn họ Vương, mày không tuân theo quy định!” ”Ỷ mạnh hiếp yếu!” Đối mặt với chuyện này, Cường Long chỉ có thể giang tay ra cười khổ: ”Hết cách rồi, đại ca trao nói với tao rằng, trước mặt pháp luật, quy định gì cũng không thể dùng được.” ”Đao Ba Lang, lời đại ca tao là thánh chỉ.” Đao Ba Lang và toàn bộ anh em của hắn ta đều bị mang đi. Mấy người Lôi Báo đi lên, vỗ vai Cường Long nói: ”Cường Tử, làm không tệ.” ”Cảm giác thế nào?” Thấy mặt Cường Long đỏ bừng, cắn chặt răng không chịu nói, Lôi Báo có chút áy náy nói: ”Anh không cần phải cảm thấy hổ thẹn.” ”Lời anh Thiên nói rất đúng, bây giờ anh vẫn chưa hiểu sao?” Cường Long không nhịn được nữa mà cười lớn. ”Thật sảng khoái!” ”Trước giờ ông đây toàn bị cảnh sát đuổi, vừa thấy còng đã run.” ”Không ngờ có ngày lại có thể tự mình đi còng người khác.” ”Ha ha ha ha, thoải mái, thật thoải mái!” ”Anh Báo, chúng ta đã nói rồi đấy. Sau này nếu có chuyện tốt như vậy thì nhớ phải tìm tôi!” ”Thật đó, nghiệp vụ tôi đã thuần thục rồi, nhất định sẽ không phá hỏng chuyện của anh.” Mặt Lôi Báo đen lại. Anh ta nhắn cho Tần Thiên một tin: Nhiệm vụ hoàn thành thuận lợi. Trong bóng tối, Tần Thiên đang ngồi điều tức trên giường hơi nhếch miệng. Hắn trả lời: Nói cho anh em trong thành phố chú ý chút. Không ngoài dự đoán, bên phía Phan Hổ chắc chắn ngồi không yên. (*) Chỉ người có tài lớn, nhưng lại chỉ được dùng vào việc nhỏ, tương tự với câu dùng dao mổ trâu cắt tiết gà Cái gì? Phan Hổ vừa nhận được báo cáo đã lập tức nổi giận! ”Thằng chó Cường Long này lại dám thông đồng với cảnh sát địa phương hốt gọn đám Đao Ba Lang!”