MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Vương Lệnh - Tần ThiênChương 481

Thần Vương Lệnh - Tần Thiên

Chương 481

479 từ · ~3 phút đọc

Chương 481 “Vị này là Lãnh Phong. Tướng quân đắc lực dưới trướng Cẩu Thiên Vương của Thần Vương Điện cháu. Lần này đến đây là để bảo vệ sự an toàn của cháu.” “Lãnh Phong, vị này là một trong tứ đại quỷ sai của Diêm Vương Điện, Tàn Kiếm.” “Các anh em khác, bây giờ đều là thành viên của Thiên Phạt.” Nghe giới thiệu xong, Lãnh Phong cũng ngạc nhiên. Đối với tên tuổi của Diêm Vương Điện, anh ta đã như sấm bên tai. Huống chi, ông lão tàn tật trước mặt này lại là một trong tứ đại quỷ sai! Đó là nguyên lão duy nhất còn lại! Anh ta hành lễ, cung kính lẫn hổ thẹn nói: “Tàn lão tiền bối, là vãn bối vô lễ, mong ngài tha thứ!” Tàn Kiếm bật cười ha ha. “Quả nhiên là những người tài năng xuất hiện từ thế hệ này sang thế hệ khác, thế hệ mới thay thế thệ hệ cũ.” “Mọi người đã là thuộc của Thần Vương Điện thì chúng ta đều là người một nhà.” “Người anh em, tôi thích tính cách của cậu. Có cơ hội thì đến sơn trang Mãnh Thú chơi nhé.” “Thiếu chủ, chúng tôi cáo từ trước.” Nhìn Tàn Kiếm và những người khác rời đi, Lãnh Phong không nhịn được nói: “Anh Thiên, sơn trang Mãnh Thú là nơi nào?” “Rất vui sao?” Trong mắt Tần Thiên lộ ra nụ cười không thể che giấu. Hắn nghiêm túc nói: “Ừm, rất vui!” “Lãnh Phong, có cơ hội có thể dẫn anh em đến đó chơi.” Lãnh Phong hô to lần nữa: “Tuân mệnh!” “Lãnh Phong dẫn theo tiểu đội Cô Lang, báo cáo với anh Thiên!” Tần Thiên muốn nói gì đó, nhưng Tô Tô và Dương Ngọc Lan ở phía xa, một người xách ấm nước một người cầm ly trà, vội vàng chạy đến. “Tần Thiên, sao nhóm người kia đi rồi?” “Bận rộn cả buổi, ở lại uống ly nước đã!” Tần Thiên dở khóc dở cười. Tô Tô thấp giọng nói: “Mặc dù những người đó rất hung dữ, nhưng em nhìn ra được họ đều vì anh.” “Hơn nữa em gái Ngưng Sương cũng ở trong đó. Họ đều là đồ đệ của anh à?” “Em đã nói, mọi người đều là người một nhà.” “Nhưng cho dù nói thế nào thì Lãnh Phong và họ đều không nghe em. Đều nghi ngờ đối phương là người xấu.” “Cuối cùng thì anh cũng trở về.” “Nếu không thật sự sẽ đánh nhau đấy.” Dương Ngọc Lan cũng vội nói: “Đúng rồi Tần Thiên, họ là ai vậy?” Tần Thiên cười nói: “Mẹ, họ đều là những người bạn trong giang hồ của con. Bây giờ không sao rồi.” “Chào chị dâu.” Lãnh Phong nhìn Tô Tô, cười toe toét.