MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Vương Lệnh - Tần ThiênChương 520

Thần Vương Lệnh - Tần Thiên

Chương 520

484 từ · ~3 phút đọc

Chương 520 Khu vực suối nước nóng đã được tu sửa lại chắc chắn, người trốn trong này không khác trốn trong tòa thành là bao. Ở vách tường trước mặt đã được lắp một màn hình lớn. Qua camera có thể thấy được tất cả mọi thứ bên ngoài. Phan Long muốn ở chỗ này ôm người đẹp, uống rượu ngon nhìn Tần Thiên bị giết chết như thế nào. Bên ngoài đại viện Long Cung chìm vào bóng tối, nhưng thực tế sát thủ đã được bố trí khắp nơi này. Bàn tay Phan Long di chuyển trên người Mục Phi Phi, hắn ta nhấp một ngụm rượu vang, cười gằn nói: ”Nếu như họ Tần kia không dám đến, anh sẽ phái người bắt Tô Tô tới đây.” ”Anh không tin anh ta không tới.” Mục Phi Phi tức giận nói: ”Có phải anh coi trọng hồ ly tinh kia rồi không?” ”Phan Long, anh đừng tưởng em không biết. Em thấy ánh mắt của anh khi nhìn cô ta rồi, anh rung động.” ”Lúc anh nhìn em ánh mắt anh không như vậy.” ”Phan Long, em không ngờ anh lại thích kiểu phụ nữ đê tiện như vậy…” ”Im miệng!” Phan Long tát Mục Phi Phi một cái, tức giận nói: ”Đồ tiện nhân này, cô có tư cách gì so sánh với cô ấy?” ”Tô Tô gả cho người giao thức ăn, nhưng theo tôi biết cô ấy vẫn luôn thủ thân như ngọc. Còn cô thì sao?” ”Cô vì để thăng tiến mà gì cũng lòng, trong lòng cô không biết rõ bản thân ở đâu sao?” Mục Phi Phi thẹn quá hóa giận, ôm mặt nói: ”Đồ khốn!” ”Bà đây không hầu hạ nữa!” Cô ta đứng dậy muốn chạy đi. Phan Long nắm lấy tóc cô ta, xoay mặt cô ta lại, tay khác cầm khẩu súng lục kia nhét vào miệng cô ta. ”Ô ô… Không muốn… Tha mạng, ô ô…” Mục Phi Phi bị dọa đến tái mặt, cô ta hoảng sợ cầu xin tha thứ. Phan Long cười gằn nói: ”Bây giờ nói anh nghe, em còn ghen nữa sao?” Mục Phi Phi trợn tròn mắt, liều mạng lắc đầu. Phan Long đắc ý hừ một tiếng, lúc này hắn ta mới buông tha Mục Phi Phi. Hắn ta nhìn đại viện đen như mực trên màn hình, sắc mặt trầm lại. Tần Thiên vẫn chưa đến. Có phải hắn không dám tới không? ”Đến khách sạn!” ”Bắt Tô Tô đến cho tôi!” Phan Long bực bội cầm bộ đàm lên ra lệnh. ”Vâng, thiếu gia!” Ngoài sân, trong bóng tối, có mấy người áo đen cao to lập tức đi về phía cửa lớn. Đột nhiên có người kêu to. Mấy vệ sĩ đang lao ra gần như đồng thời bắn ngược lại. Họ bị ngã ra đất, không đứng dậy nổi.