MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Vương Lệnh - Tần ThiênChương 571

Thần Vương Lệnh - Tần Thiên

Chương 571

517 từ · ~3 phút đọc

Chương 571 Mọi người cũng cảm thấy Vương Sâm nói đúng. Con rắn kia vừa mới chết đi sống lại, nguyên khí bị trọng thương, làm sao có thể thực hiện lại thí nghiệm được. Đặc biệt là đối với một cô gái dễ mềm lòng như Liễu Như Ngọc, cô cảm thấy đề nghị của Tần Thiên quá tàn nhẫn. An Quốc nhíu mày, nói: “Tần Thiên, ý của cậu là cậu cảm thấy thí nghiệm vừa rồi của Vương đại có vấn đề?” “Cậu đã nhìn ra cái gì rồi?” Tần Thiên cười lạnh nói: “Nếu vừa rồi con rắn kia nguyên khí bị trọng thương, vậy tôi đổi cho ông một con mới, sao nào?” Nói xong, hắn hô lên một tiếng, lật bàn tay di chuyển về phía khoảng trống trên mái nhà. Đây là một ngôi nhà cũ, với mái nhà là những cột xà kiểu cũ. Tần Thiên khua tay một cái, một con rắn hoa dài chừng hai thước từ trên cao rơi xuống, rơi vào chiếc chậu rửa mặt trong tay hắn. “A, có rắn!” Liễu Như Ngọc kinh sợ hét lên một tiếng. Tuy rằng vừa rồi đã thấy qua, nhưng mà là có chuẩn bị tâm lý. Hiện giờ, Tần Thiên đột nhiên bắt ra một con rắn từ trên nóc nhà. Bất ngờ không kịp đề phòng, nên mọi người vẫn bị sốc. “Tụ khí trong lòng bàn tay, bắt rắn từ trên không!” “Cậu nhóc, có bản lĩnh đấy!” Ánh mắt An Quốc sáng lên. Ông ta không quan tâm lắm việc chỗ ở của mình có rắn. Nhưng mà, kỹ năng vừa rồi của Tần Thiên, quả thực quá lợi hại trong mắt người trong nghề. “Tên kia, cậu muốn làm gì?” Người quản lý võ đạo của An gia-Hồ Bân lộ ra vẻ nghiêm túc, trong nháy mắt dẫn theo mấy cao thủ vây quanh Tần Thiên. Tần Thiên mặt không đổi sắc, nhìn Vương Sâm cười lạnh nói: “Vương đại sư, bây giờ có thể thể hiện thần thông của ông thêm một lần nữa không?” “Ông nghĩ sao về con rắn này?” Nói xong, hắn đưa cái chậu đến trước mặt Vương Sâm. “Đừng có qua đây!” Vương Sâm sợ hãi kêu lên một tiếng, vội vàng lui về phía sau. Trông ông ta hình như cũng rất sợ rắn. Không đúng. Ông ta rõ ràng là cao thủ chơi rắn, tại sao lại sợ rắn? Tất cả mọi người lộ ra vẻ nghi hoặc. Kế Phong kích động nói: “Mẹ kiếp, tên họ Tần kia, mày rốt cuộc muốn làm gì?” “Mở mắt chó của mày ra, đây là nơi nào mà mày dám giương oai!” “Ông đây sẽ đánh chết mày!” Anh ta thế mà lại móc ra một khẩu súng dí vào sau gáy Tần Thiên. Ánh mắt Tần Thiên trở nên lạnh lùng, hắn mạnh mẽ lật tay tát một cái, khiến cho Kế Phong bị đánh ngã xuống đất. Hắn ra tay quá nhanh, Kế Phong và người xung quanh hoàn toàn không kịp phản ứng.