MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Vương Lệnh - Tần ThiênChương 877

Thần Vương Lệnh - Tần Thiên

Chương 877

598 từ · ~3 phút đọc

Chương 877 Nghe thấy thấy tiếng cười Tần Thiên phẫn nộ nhìn qua. Hắn cúi người cởi chiếc dép ở dưới chân rồi tát thẳng vào mặt Charlie. “Cái đồ chó chết! không có tiền lại còn to mồm, anh bảo cô ấy đi mua đồ cuối cùng trả tiền lại rơi vào đầu tôi!” “Trả tiền, có giỏi thì trả tiền đi!” Charlie định đánh trả nhưng chợt phát hiện đối diện với cái dép của Tần Thiên hắn không cách nào đáp trả nổi. Bị dép vả vào mặt đau tới mức hắn thét to sau đó ôm đầu chạy khắp trung tâm mua sắm. Vừa chạy vừa gào lên: “Người đâu mau tới đây!” “Mau bắt tên lưu manh này lại! Thật quá đáng!” Vì vậy một cảnh tượng hết sức kỳ quái chính là một người đàn ông Châu u cao to nhìn hết sức quý phái lúc này bị một tên ăn mặc tuềnh toàng đuổi theo. Tần Thiên lại còn là một người Châu Á tay cầm dép. Động tĩnh lớn như vậy cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của bảo vệ trung tâm mua sắm. “Hai người không dừng lại chúng tôi buộc lòng cưỡng chế.” Bọn họ nói. Tần Thiên bây giờ mới ngừng lại để dép xuống đi vào chân đồng thời quay lại bên cạnh Lãnh Nãi Tử cười bỉ ổi: “Xem tôi trị tên này hộ cô thế rồi, có thể bớt chút đồ không?” Lãnh Nãi Tử không chút do dự: “Không thể.” Tần Thiên đen mặt. Charlie thấy bảo vệ tới lại hét lớn. “Tên kia là ăn trộm đó, mau bắt hắn đi!” “Hắn làm gì có tiền, mấy món đồ đó đều là hắn ăn trộm.” Đơn hàng cao cấp lên tới 1 triệu Euro chứ có phải ít đâu, mặt đám bảo vệ ngơ ngác nhưng vẫn vây quay Tần Thiên. Tần Thiên bây giờ thật sự tan nát cõi lòng, hắn cứ tưởng Lãnh Nãi Tử làm thế để trả đũa Charlie, ai mà ngờ cô ta lại lườm rau gắp thịt, mục tiêu cuối cùng lại là hắn. Hay ho thật! Hắn cắn răng nhìn Charlie: “Anh đừng có mà đắc ý sớm quá!’ “Đợi ông đây đi trả tiền, anh đứng quên việc quỳ xuống li3m giày ông đây. Không đúng, phải là đợi ông đây cởi giày ra đã.” Charlie đắc ý nói: “Cậu trả nổi 1 triệu Euro thật tôi sẽ làm ngay.” “Quân tử nhất ngôn!” Tần Thiên nuốt khan một tiếng đi theo nhân viên đi trả tiền: “Trả qua weixin hay zhifubao, tôi quét hay cô quét của tôi?” “Hả?” Nhân viên ngơ ngác rồi nói: “Thưa ngài, thanh toán khoản tiền lớn như vậy chúng tôi chỉ chấp nhận quẹt thẻ JPMorgan Chase, Ngân hàng Wells Fargo, Citibank… những ngân hàng quốc tế lớn thôi.” “Ngài có không ạ?” Tần Thiên quyết định giãy giụa thử lần cuối, hắn ngại ngùng nhìn Lãnh Nãi Tử: “Đấy cô xem, ở đây bọn họ không có Weixin với Zhifubao…” “Hay là lần sau chúng ta lại tới mua sau!” Lãnh Nãi Tử cười lạnh: “Được thôi, lần sau đưa sư phụ đi cùng.” “Đừng!” Tần Thiên cắn răng: “Sư phụ cao tuổi rồi sức khoẻ không tốt, không hợp tới nơi này…Tôi đột nhiên nhớ ra tôi có một cái thẻ.” Hắn đau lòng móc chiếc thẻ ra. “Thưa ngài bọn tôi đã nói chỉ có thẻ dùng thẻ của JPMorgan Chase, Ngân hàng Wells Fargo, Citibank, những ngân hàng quốc tế lớn…”