MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Y Phục Thù - Lăng ViệtChương 228

Thần Y Phục Thù - Lăng Việt

Chương 228

520 từ · ~3 phút đọc

Chương 228 Sau mấy cuộc điện thoại liên tiếp, trán Trương Bảo Đường đã ướt đẫm mồ hôi. Lần thứ hai ông ta ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Lăng Việt thì bỗng nhiên phát hiện, người trẻ tuổi trước mắt này rõ ràng vượt xa tưởng tượng của mình. Mãi đến giờ khắc này, ông mới phát giác dường như mình đã phạm phải một sai lầm rất lớn. Ực! Trương Bảo Đường nuốt một ngụm nước bọt, trên mặt mang theo một tia hoảng sợ nói: “Rốt cuộc cậu là ai?” “Là người ông không chọc tới được!” Lăng Việt đứng dậy, bỏ tàn thuốc xuống đất, dùng chân dập tắt rồi xoay người rời đi. “Minh Thừa, ông ở lại dọn dẹp! Không cần chừa lại tên nào cả!” “Được rồi, thiếu chủ cứ giao cho tôi!” Minh Thừa cười dữ tợn, khi Lăng Việt đi ra khỏi hiệu thuốc, cửa cuốn giống như bị điều khiển, toàn bộ tự động hạ xuống. Thanh âm chói tai che đi vài tiếng kêu thảm thiết. Lăng Việt đã không thích kiếm chuyện với người khác rồi, vậy mà còn có người có gan tìm hắn gây phiền phức, buồn cười! Trở về y quán, ngoài cửa đã tụ tập không ít bệnh nhân nghe danh mà đến. Có người giàu có dư dả, cũng có người nghèo khó, mong được Lăng Việt trị liệu miễn phí. Nhưng Lăng Việt chỉ đơn giản nhìn lướt qua, không tiếp người nào cả. Chuyện chữa bệnh chỉ đơn giản là để nhớ lại ký ức thời thơ ấu với cha, không phải là sự nghiệp chính của Lăng Việt! Vui vẻ thì làm, không vui, Ngọc Hoàng đại đế có đến tìm thì hắn cũng lười cứu! “Từ nay về sau, mỗi tuần chỉ cứu một người, tiền chẩn đoán một trăm triệu, không chữa miễn phí! Đi đi, đừng đứng đây chướng mắt tôi nữa!” Dứt lời, Lăng Việt xoay người đi vào trong đình viện, cửa lớn đóng chặt, không tiếp đãi bất kỳ khách nhân nào nữa. Sống chết có số, phú quý do trời. Phàm là người bị bệnh nặng, số mệnh đã định là phải chết. Lăng Việt có năng lực, có thể kéo bọn họ về từ Quỷ Môn Quan, nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ chưa tận số! Mạng này là nhờ Lăng Việt cho! Hắn vui thì có thể sống, hắn mất hứng thì đành chịu chết! Đã yếu đuối như con sâu con kiến thì chỉ có thể khóc lóc chịu trận. Vào buổi chiều, tại đầu đường cao tốc Giang Châu có vài chiếc xe Maybach lái xẹt qua, cuối cùng dừng lại ở cửa khách sạn Giang Châu. Sau đó là một nhóm đàn ông mặc kì lạ bước xuống xe. Có người lớn tuổi, cũng có người trẻ tuổi. Bọn họ đồng loạt mặc quần áo lụa rộng thùng thình, thoạt nhìn rất thật giống mấy nhân sĩ võ lâm cổ đại trên TV. Người xung quanh nhịn không được chỉ chỉ trỏ trỏ bọn họ.