MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô BìnhChương 1269

Thần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô Bình

Chương 1269

592 từ · ~3 phút đọc

Chương 1269 Đường Tử Di cười nói: “Xin lỗi gì chứ, mình ra ngắm hoa đào đi”. Hao đào? Ngô Bình sáng mắt lên, anh và Đường Tử Di đi ra sân thượng thì thấy cây đào tiên đã cao hơn hẳn, hơn nữa còn nở ra 24 bông hoa đào màu hồng nhạt. Hương hoa bay đi khắp nơi, vừa ngửi đã thấy toàn thân khoan khoái. Đường Tử Di: “Cây này hay thật đấy, lại ra hoa vào mùa này”. Ngô Bình vui vẻ nói: “Tử Di, thế là nó sắp kết trái rồi, đến khi ấy, anh sẽ cho em ăn thử đầu tiên”. Đường Tử Di: “Được, chắc sẽ ngon lắm đây”. Sau đó, cô ấy vươn vai nói: “À, sắp đến ngày mở chợ đen ở Giang Nam rồi đấy, anh có đi không?” Ngô Bình chưa đến đó bao giờ, nhưng anh nghe nói chợ đen ở Giang Nam chỉ mở mỗi năm một lần, quy mô rất lớn, cái gì cũng có. Ngô Bình cười nói: “Có chứ, đi thử vận may coi sao”. Đường Tử Di: “Vậy mình cùng đi nhé!” Sau đó, cô ấy nhìn đồng hồ: “Bố em biết anh tới Vân Kinh nên sai em tới mời anh sang nhà chơi”. Thật ra, Ngô Bình không muốn đi, giờ anh chỉ muốn tận hưởng giây phút riêng tư bên Đường Tử Di. Song, Đường Minh Huy lại muốn gặp anh nên anh không thể từ chối được. 40 phút sau, hai người đã xuất hiện ở sơn trang Vân Đỉnh. Vợ chồng Đường Minh Huy đã chờ sẵn ở nhà, vừa thấy Ngô Bình tới là cười nói: “Ngô Bình, mau ngồi đi, có đói không? Hay ăn cơm trước nhé?” Đường Tử Di: “Để lát nữa đi bố, con chưa đói”. Đường Minh Huy: “Ừ, vậy mình nói chuyện trước”. Lúc này, có một cô gái xinh đẹp trông hao hao Đường Tử Di bước ra, đó chính là Đường Tử Yên – em gái của cô ấy. Khí chất hiện giờ của Đường Tử Yên đã khác hẳn lúc trước. Nhìn thấy Ngô Bình, cô bé lễ phép chào hỏi: “Thầy ạ”. Ngô Bình quan sát Đường Tử Yên, cô bé từng mắc chứng sống khép kín, để điều trị nên Ngô Bình đã dạy cô bé tu hành và truyền cho cô bé Ngũ Thánh Trụ. Mới hơn hai tháng trôi qua mà Đường Tử Yên đã khác hẳn, trong người còn xuất hiện chân khí. Ngô Bình hài lòng nói: “Tử Yên, xem ra thời gian qua em đã rất chăm chỉ, lát anh sẽ dạy em thêm công pháp mới”. Đường Tử Yên sáng mắt lên rồi ra sức gật đầu. Đường Minh Huy cười nói: “Ngô Bình, cảm ơn cháu nhiều. Từ ngày theo cháu học tu hành, Tử Yên đã thay đổi hẳn, giờ ngày nào con bé cũng ôm chú một lần”. Vợ Đường Minh Huy cũng nói: “Ngô Bình, chuyện của Tử Yên sau này, cô chú nhờ cả vào cháu”. Ngô Bình: “Cô khách sáo quá ạ”. Đường Minh Huy mỉm cười: “Ngô Bình, hôm nay chú mời cháu đến đây là có một việc. Chú biết cháu rất giỏi y thuật, chú có một người bạn mắc phải bệnh lạ, đã chạy chữa nhiều nơi mà không khỏi nên muốn nhờ cháu khám hộ”. Ngô Bình: “Được ạ, cháu còn ở Vân Kinh mấy hôm cơ”. Đường Minh Huy cười nói: “Tốt rồi, mai chú sẽ bảo bạn chú đến”.