MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô BìnhChương 280: “Đồ nhi Hồng Lăng bái kiến sư phụ”.

Thần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô Bình

Chương 280: “Đồ nhi Hồng Lăng bái kiến sư phụ”.

501 từ · ~3 phút đọc

“Nếu người của Tham Lang Điện đến, cậu cứ giơ ra cho họ xem là họ sẽ rút ngay”, ông Kiều nói một cách rất điềm nhiên.

Ngô Bình thầm thấy kinh ngạc, xem ra ông ấy có lai lịch rất lớn.

Anh vội nói: “Chờ tôi một chút”.

Advertisement

Anh nhanh chóng đi vào nhà ăn rồi kéo Hồng Lăng đang đánh chén ngon lành ra ngoài, cô ấy bực bội nói: “Anh Ngô Bình, em còn chưa ăn xong mà”.

“Lát ăn tiếp”, anh kéo cô ấy ra ngoài rồi nói: “Hồng Lăng, anh quen một người rất giỏi, không biết em có muốn nhận người đó làm sư phụ không?”

Ngô Bình tò mò hỏi: “Tại sao?”

Ngô Bình: “Vì người đó là vua võ”.

Hồng Lăng ngạc nhiên: “Vua võ?”

Ngô Bình gật đầu nhìn cô ấy: “Anh thấy nếu em bái ông ấy làm sư phụ thì tương lai sẽ rất sáng”.

Hồng Lăng chu mỏ lên: “Không, em chỉ muốn đi theo anh thôi”.

Ngô Bình cười nói: “Bái sư có cần phải đi đâu xa đâu”.

Hồng Lăng: “Không cần đi ư?”

“Đương nhiên”, trong lúc đó, Ngô Bình đã kéo Hồng Lăng đi tới vườn hoa, ông Kiều vẫn đứng đó.

“Ông Kiều, đây là Hồng Lăng, cô ấy đã đồng ý nhận ông làm sư phụ rồi, nhưng cô ấy còn nhỏ nên không muốn xa nhà”.

Ông Kiều vui vẻ nói: “Không sao, mỗi năm tôi dạy cô bé vài hôm là đủ rồi. Vả lại, hành tung của tôi cũng bất định, không thể đưa cô bé đi phiêu bạt giang hồ được”.

Hồng Lăng quan sát ông Kiều rồi hỏi: “Ông muốn làm sư phụ của tôi ư?”

Ông Kiều cũng nhìn cô ấy, càng nhìn càng thích nên gật đầu nói: “Ừ, cháu có đồng ý không?”

Hồng Lăng nhướn mày nói: “Muốn nhận tôi làm đồ đệ thì phải đỡ được kiếm của tôi đã”.

Dứt lời, một đường kiếm sắc bén đã lao về phía ông Kiều.

Đối mặt với đường kiếm như rồng ấy, ông Kiều không hề nhúc nhích, tay phải ông ấy giơ lên, kiếm của Hồng Lăng như đã bị khống chế nên vòng ra ngoài, còn cô ấy thì lảo đảo suýt ngã.

Ông Kiều cười nói: “Đường kiếm này của cháu đầy sát ý, nhưng tiếc là thiếu linh động và biến hoá”.

Hồng Lăng ngạc nhiên nhìn ông ấy rồi hỏi: “Ông giỏi thế, có phải là vua võ không?”

Ông Kiều cười nói: “Cũng có thể coi là vậy, cách tu hành của tôi hơi khác người. Này cô bé, cháu có đồng ý nhận tôi làm sư phụ không?”

Hồng Lăng gật đầu rồi thu kiếm lại, sau đó vòng tay lạy: “Đồ nhi Hồng Lăng bái kiến sư phụ”.

Ông Kiều rất vui, vội đỡ cô ấy dậy: “Tốt, ta là Kiều Bộ Tiên, giang hồ hay gọi là ông Kiều”.

Ngô Bình ghi nhớ cái