MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô BìnhChương 475: “Các Người Là Xã Hội Đen Hả?”

Thần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô Bình

Chương 475: “Các Người Là Xã Hội Đen Hả?”

606 từ · ~4 phút đọc

"Ăn vạ sao?", Ngô Bình cau mày: "Tôi nói lần cuối cùng, đây là nhà tôi, mời các anh ra ngoài".

Trương Khải Thành cười lạnh, nói với mấy tay côn đồ kia: "Các anh em, mọi người cứ ở lại. Sau này đây chính là nhà của chúng ta".

Mấy tay côn đồ kia lập tức di chuyển bàn ghế, lấy ra bộ bài tú lơ khơ ngồi thản nhiên chơi giữa sân nhà.

Advertisement

Ngô Bình bảo ông bà ngoại đi vào trong nhà, sau đó gọi cho Chu Nhược Tuyết.

"Cảnh sát Chu, có người xâm nhập nhà tôi trái phép, lại còn uy hiếp tôi đòi tiền. Cô có thể dẫn người tới đây một chuyến được không?"

Chu Nhược Tuyết nghe xong lập tức đáp: "Được, tôi lập tức cử người tới!"

Hai bố con Trương Lập Quân nghe được nội dung cuộc điện thoại nhưng tỏ ra chẳng quan tâm, cho rằng Ngô Bình chỉ đang dọa dẫm mà thôi.

Thế nhưng, hơn mười phút sau, bên ngoài vang lên tiếng còi xe cảnh sát. Lúc này đám người kia không ngồi yên được nữa, Trương Khải Thành nhảy lên, giận dữ nói: "Thằng kia, mày dám báo cảnh sát thật sao!"

Ngô Bình mở cửa, Chu Nhược Tuyết đi vào nhà, cô nói: "Ngô Bình, lâu quá không gặp anh!"

Có ba người cảnh sát đi theo sau Chu Nhược Tuyết, họ đều còn trẻ tuổi.

Ngô Bình: “Cảnh sát Chu, những người này tự ý xông vào nhà ông ngoại tôi rồi uy hiếp tôi và bắt ông tôi cho họ mượn tiền”.

Chu Nhược Tuyết lạnh mặt nhìn chằm chằm vào nhóm Trương Lập Quân: “Các người giỏi quá nhỉ, có biết tự ý xông vào nhà người khác sẽ bị phạt hình sự thế nào không?”

Trương Lập hoảng mang rồi vội nói: “Cô cảnh sát, cô đừng nghe nó nói linh tinh, chúng tôi đâu có tự ý xông vào nhà dân, là đến thăm người thân mà”.

Ngô Bình lấy điện thoại ra: “Tôi đã ghi âm lại rồi”.

Chu Nhược Tuyết cầm lấy điện thoại rồi nghe đoạn ghi âm ấy, sau đó cô ấy dựng lông mày lên quát: “Giải về đồn hết cho tôi”.

Ba người cảnh sát kia tiến lên bắt nhóm Trương Lập Quân và Trương Khải Thần về thẩm vấn. Trương Khải Thần nói: “Sao các người lại bắt tôi? Tôi không trộm không cướp, tôi sẽ kiện các người…”

Nhưng nhóm cảnh sát hoàn toàn phớt anh ta, sau đó còng tay cả đám rồi đưa lên xe. Những người còn lại thì cúi đầu xuống, không dám ho he gì.

Chu Nhược Tuyết cười lạnh nói: “Các người là xã hội đen hả?”

Bọn họ vội lắc đầu chối: “Không không, cô cảnh sát, chúng tôi chỉ đứng về phe Trương Khải Thần thôi, chứ chưa làm gì cả”.

Ngô Bình: “Biến hết đi!”

Đám đó như được đại xá, vội vàng chạy mất dép.

Loáng cái, bầu không khí đã yên tĩnh trở lại, ông bà ngoại của Ngô Bình nhanh chóng lấy hoa quả ra biếu cho nhóm Chu Nhược Tuyết.

Ngô Bình mời họ ngồi rồi cười nói: “Cảnh sát Chu, phiền cô rồi”.

Chu Nhược Tuyết cười xoà: “Tôi có điều muốn hỏi lãnh đạo Ngô, anh là cao thủ cơ mà, sao lại sợ mấy tên đó?”

Ngô Bình cười nói: “Chính vì tôi biết võ nên mới không ra tay với họ, nếu tôi ra tay thì họ không chết cũng bị thương nặng, như thế là phạm pháp mà!”