MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô BìnhChương 481: “Tại sao Vương Quyết lại lên núi?”

Thần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô Bình

Chương 481: “Tại sao Vương Quyết lại lên núi?”

533 từ · ~3 phút đọc

Một người đàn ông trung niên cao lớn bước nhanh tới, nhìn thấy Ngô Bình, ông ta nói ngay: “Cậu Ngô, sao cậu lại đến đây?”

Lần trước, Ngô Bình tìm Ngô Mi đã khiến cả huyện phải chấn động nên vị chi đội trưởng này cũng đã gặp anh, vì thế cũng biết anh có thân phận không đơn giản.

Advertisement Ngô Bình nhìn ông ta: “Ông là?”

Người đó vội đáp: “Tôi là Phạm Lập Quân, chi đổi trưởng chi đội hình sự”.

Ngô Bình: “Đội trưởng Phạm, ông liều quá đấy! Tên tội phạm này cấp S, đã thế còn là cao thủ cảnh giới Thần rất giỏi thuật phi đao, sao các ông đấu lại ông ta được?”

Phạm Lập Quân cúi đầu xuống: “Là tôi phán đoán nhầm”.

Ngô Bình lấy chứng nhận ở bộ Công An của mình ra rồi nói: “Giờ tôi lệnh cho ông rút hết quân về”.

Phạm Lập Quân ngẩng mạnh đầu lên: “Giám sát Ngô, chúng tôi đã chết mất ba anh em và bảy người bị thương nặng, không lẽ cứ thể bỏ qua cho ông ta ư?”

“Đương nhiên là không, người của tôi đang tới, chuyện còn lại cứ giao cho chúng tôi”.

Phạm Lập Quân lên tinh thần rồi nói: “Được, tôi sẽ giải tán các anh em ngay”.

Phạm Lập Quân đi rồi thì Khuất Hành Nghĩa đã đi tới chào: “Cậu Ngô”.

Ngô Bình gật đầu: “Phó đội trưởng Khuất, tội phạm lên núi lúc nào?”

Khuất Hành Nghĩa: “Sáng nay có người nhìn thấy ông ta lên núi, còn đeo một cái ba lô to tướng, không biết đựng thứ gì bên trong”.

“Sao người báo cảnh sát lại biết ông ta là Vương Quyết?”, Ngô Bình thấy rất lạ.

Khuất Hành Nghĩa: “Vương Quyết có nhiều nét riêng, hai tay ngắn hơn hẳn người bình thường, người báo cảnh sát về nhà lên mạng tra xong thì nhận ra ông ta ngay”.

“Ông ta đang ở vị trí nào?”, Ngô Bình hỏi.

Khuất Hành Nghĩa: “Chúng tôi đã chia quân đi tìm thì một tiếng trước, có ba người bị ông ta giết ở sườn núi, còn bảy người đã bị thương nặng. Bọn họ đều có súng, mà vẫn bị tên kia phi đao hạ gục”.

Ngô Bình: “Phi đao không có tiếng động, lại bí mật, với cao thủ mà nói thì nó lợi hại hơn súng nhiều”.

Khuất Hành Nghĩa thở dài: "Đại đội trưởng của chúng tôi bị bắn trúng tim rồi tử vong tại chỗ! Trong 7 người bị thương thì có 3 người là cấp dưới của tôi."

Ngô Bình: "Tại sao Vương Quyết lại lên núi?"

Khuất Hành Nghĩa lắc đầu: "Tôi không rõ, cậu Ngô, lát nữa cậu phải cẩn thận, tên kia phi đao vừa nhanh vừa chuẩn."

Ngô Bình: "Tôi tự có tính toán. À, người bị thương sao rồi?"

Khuất Hành Nghĩa: "Đã được đưa đến bệnh viện rồi."

Ngay sau đó, có một chiếc xe đi tới, người bước xuống là phó chủ tịch huyện La Duy Khang. Ông ấy nhìn thấy Ngô Bình thì mỉm cười bước tới ngay: "Cậu Ngô!"