MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô BìnhChương 5969: "Đau chết con rồi!"

Thần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô Bình

Chương 5969: "Đau chết con rồi!"

632 từ · ~4 phút đọc

Ngô Đại Hưng thấy con trai về thì vội vàng đứng dậy nói: "Tiểu Bình, sao con về mà không báo với bố một tiếng".

Ngô Bình: "Bố, con hỏi sao bố bị thương".

Ngô Đại Hưng thở dài đáp: "Ngô Soái tuổi trẻ nông nổi, không cẩn thận đẩy bố một cái".

Ngô Bình híp mắt lại nói: "Là Ngô Soái đánh bố hả!"

Advertisement

Ngô Đại Hưng cười khổ nói: "Bà nội và chú con đến muốn bố sắp xếp một công việc cho chú con và Ngô Soái. Mà con cũng biết, bố đâu có quản lý công ty đâu nên đã từ chối. Kết quả, hai bên lập tức cãi nhau, bố nói hơi nặng, Ngô Soái dưới cơn tức giận đã ra tay".

Ngô Bình im lặng đi ra ngoài, bước đến trước mặt Ngô Soái, lạnh lùng nói: "Ngô Soái, cậu ghê gớm thật đó, dám đánh bố tôi".

Advertisement

Ngô Soái trợn mắt, tuy Ngô Bình lớn hơn nhưng trước giờ cậu ta vẫn chẳng coi cậu ra cái gì, hung hăng nói: "Tao đánh đó thì sao!"

Cậu ta nói xong bèn đứng lên, cao ngang ngửa Ngô Bình, hơn nữa cơ thể cũng vạm vỡ hơn một chút.

Ngô Bình nhướng mày: "Bố mẹ cậu mặc kệ cậu, vậy để tôi dạy cậu!"

Ngô Soái nổi giận, vươn tay đẩy Ngô Bình. Song, khi tay cậu ta vừa đụng vào cậu đã như bị trăm cây kim đâm vào, đau đến nỗi phải hét lên một tiếng.

Ngô Bình bật dậy hỏi: "Tiểu Soái, sao vậy?"

Ngô Soái vừa sợ vừa khó hiểu nói: "Bố, tay con đau quá, dường như có mấy trăm cây kim chui vào trong xương vậy! Đau chết con rồi!", cậu ta nói xong thì nhảy cẫng lên.

Ngô Cường vừa tức vừa sợ, chỉ vào mũi Ngô Bình quát: "Thứ lòng lang dạ sói, sao có thể đánh em trai chứ!"

Ngô Bình cười lạnh: "Rõ ràng là cậu ta đánh tôi, tôi còn chưa đánh lại thì sao lại nói là đánh cậu ta được?"

"Đau chết con rồi!", Ngô Soái vung vẩy hai tay bật khóc.

Bà nội và Ngô Cường đều hoảng sợ, không biết nên làm thế nào.

Ngô Bình nhàn nhạt nói: "Mau dẫn cậu ta đến bệnh viện đi".

"Đúng vậy, đi bệnh viện!", Ngô Cường lập tức kéo Ngô Soái ra ngoài, bà nội lo lắng cũng vội vàng đi theo.

Hàn Băng Nghiên thấy ba người kia rời đi thì lè cái lưỡi xinh xắn nói: "Anh Bình, bọn họ đến làm gì vậy?"

Ngô Bình: "Đừng để ý đến họ, sau này họ không dám đến nữa đâu".

Cậu quay về phòng đọc sách xử lý miệng vết thương cho Ngô Đại Hưng rồi hỏi: "Bố, mẹ đâu?'

Ngô Đại Hưng đáp: "Đến chỗ dì út rồi. Mấy ngày nay, cơ thể dì con không khỏe nên đến chăm sóc".

Ánh mắt Ngô Bình sáng lên: "Dì út của con về nước rồi ạ?"

Ngô Bình có một dì út, tên Dương Thanh Ngâm, mới hai mươi lăm tuổi, nhỏ hơn Dương Quế Chi rất nhiều. Thật ra thì dì út này là cô con gái được bà ngoại Ngô Bình nhận nuôi lúc về già, không phải con gái ruột, nhưng bà ấy lại rất cưng chiều cô ấy, đến cả chị gái là Dương Quế Chi cũng cực kỳ tốt, đặc biệt là sau khi bố mẹ qua đời, Dương Quế Chi lại càng quan tâm đến cô ấy nhiều hơn. Mấy năm trước, bản thân bà ấy rất khó khăn nhưng vẫn nuôi em gái đi du học nước ngoài.

Mấy năm trước đó dì út sống ở nhà Ngô Bình, giống như chị cậu.