MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô BìnhChương 6050: “Còn có chúng tôi”.

Thần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô Bình

Chương 6050: “Còn có chúng tôi”.

590 từ · ~3 phút đọc

Hoshi Kiryu mỉm cười, quan sát Ngô Bình rồi nói: “Vốn dĩ tôi định giữ cậu lại sau cùng mới giết, nhưng nếu như cậu muốn chết sớm thì tôi cũng không phản đối”.

Ngô Bình cười khẩy: “Chẳng qua anh chỉ rút kiếm nhanh hơn chút, bộ pháp giỏi hơn chút thôi chứ cũng chẳng có gì xuất sắc”.

Hoshi Kiryu ngây ra, sau đó cười haha: “Chỉ là rút kiếm nhanh một chút thôi sao? Lẽ nào cậu có thể nhìn thấy tôi rút kiếm thế nào?”

Advertisement

Ngô Bình bình thản nói: “Anh vốn dĩ không rút kiếm, chỉ là đã luyện Nhị Trùng Thân, tôi nói không sai đấy chứ?”

Cậu vừa dứt lời thì mặt Hoshi Kiryu liền biến sắc, gã nói với giọng sắc bén: “Không ngờ cậu lại biết Nhị Trùng Thân”.

Advertisement

Ngô Bình nói với vẻ mặt khinh thường: “Nhị Trùng Thân chỉ là một loại bí kỹ hạ đẳng, chẳng phải bí mật gì, sao tôi có thể không biết?”

Hoshi Kiryu nheo mắt: “Cậu nói hay lắm, nhưng vô dụng thôi”.

Gã dứt lời thì bỗng nhiên biến mất, sau đó, một luồng sát quang xuất hiện sau cổ Ngô Bình.

Nhưng luồng sát quang đó đã trật mục tiêu, Ngô Bình cũng không thấy đâu nữa. Sau đó, một bàn tay thò ra từ hư không, hướng về trước và tóm lấy cổ một người, và rồi hai người họ cùng xuất hiện ở cách đó mấy mét.

Hoshi Kiryu bị Ngô Bình bóp chặt cổ, mặt tối sầm, ánh mắt đầy sự kinh ngạc và khiếp sợ.

Mặt Ngô Bình không cảm xúc, cậu khẽ dùng lực, cây kiếm Nhật trong lòng Hoshi Kiryu liền rơi xuống đất, gã hoàn toàn không có khả năng phản kháng.

“Cao thủ trẻ số một Phù Tang chẳng qua cũng chỉ có vậy!”, Ngô Bình lạnh lùng nói.

“Thả tôi ra”. Hoshi Kiryu nghiến răng nói, dù đã bị tóm nhưng gã vẫn rất ngông cuồng.

“Rắc rắc!”. Ngô Bình bẻ gãy cổ gã, sau đó vứt gã xuống đất.

Hoshi Kiryu không thể động đậy, mắt đẫm lệ, nhìn Ngô Bình bằng ánh mắt vô cùng oán hận.

“Dám đánh tàn phế thiên kiêu trẻ của Phù Tang tôi, tội cậu thật đáng chết vạn lần”. Lúc này, có một nhẫn giả áo bạc xuất hiện ở cửa, người này vừa xuất hiện thì Ngô Bình biết ngay chắc chắn ông ta là mục tiêu mà Đông Vương muốn đối phó, nhẫn giả bảy sao.

Ngô Bình nhìn về phía đối phương, hỏi: “Kết giới phía trước là do ông bày ra sao?”

Nhẫn giả bảy sao chỉ để lộ đôi mắt, ông ta cười nham hiểm, nói: “Tôi dùng pháp khí tách biệt khu vực đó với thế giới bên ngoài, trước khi trời sáng, những người bên trong không thể ra ngoài được. Nhóc con, chỉ với sức một mình cậu mà muốn thay đổi cục diện sao?”

Phương Bình Hải hét lớn: “Còn có chúng tôi”.

Những người đó cũng ý thức được đám người Phù Tang này không chịu yên, e rằng tiếp theo đây bọn chúng cũng sẽ đối phó họ, thế nên ai cũng đứng về phía Ngô Bình.

Nhẫn giả bảy sao cười haha: “Các người sao? Chỉ một mình Hoshi Kiryu đã có thể khiến các người bất lực rồi, gặp phải tôi các người có thể làm được gì?”

Ngô Bình: “Đừng cười nữa, sắp rớt răng ra rồi kìa”.