MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô BìnhChương 6328: “Anh nói tôi không hiểu biết sao?”

Thần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô Bình

Chương 6328: “Anh nói tôi không hiểu biết sao?”

527 từ · ~3 phút đọc

“Ấy, là thật đấy”. Một nữ sinh tóc gợn sóng bất ngờ: “Thường ngày đến cả thức ăn cô ta cũng không dám ăn, không ngờ lại chạy đến chỗ này ăn nhà hàng á?”

“Hehe, lừa lấy sự đồng cảm của giáo viên, vậy mới lấy được tiền trợ cấp chứ”. Một nam sinh nhẹ nhàng nói.

Mấy người đó nói năng rất lớn tiếng, Mộc Băng Thiền đang ăn cơm, nghe thấy rất rõ, cô ta nhìn thấy bạn học của mình thì rất không tự nhiên, muốn đứng dậy giải thích nhưng lại bị Ngô Bình giữ lại.

Advertisement

Ngô Bình liếc nhìn cô ta rồi bình thản nói: “Nếu cô chưa từng làm việc có lỗi với người khác thì không cần phải giải thích với bất cứ ai, càng không cần phải để tâm đến suy nghĩ của họ”.

Nữ sinh tóc ngắn thấy Mộc Băng Thiền không có phản ứng gì, vẫn tiếp tục ăn thì nổi giận. Không biết vì lý do gì, cô ta cứ thấy Mộc Băng Thiền không thuận mắt, cô ta suy nghĩ rồi đi về phía Mộc Băng Thiền.

“Mộc Băng Thiền đang ăn cơm đấy à?”, cô ta đứng từ xa hỏi Mộc Băng Thiền.

Advertisement

Mộc Băng Thiền chỉ đành nhìn sang cô ta, nói: “Lưu Tiểu Du, cậu cũng đến đây ăn cơm à?”

Nữ sinh tên Lưu Tiểu Du đó nói: “Ừ. Lưu Tử Khải mời, còn cô? Một học sinh nghèo, mỗi năm đều lấy mấy chục ngàn tệ, không ngờ lại đến chỗ đắt đỏ này, hehe, cũng vô sỉ thật đấy”.

Ngô Bình vốn không muốn để tâm đến mấy người họ, dù gì thì cậu cũng không có gì để nói với mấy người phàm đó, nhưng cậu nhìn lướt qua, không ngờ lại phát hiện trên đỉnh đầu họ đều có một đám khí đen, trong khí đen còn thấp thoáng huyết quang.

Cậu giật mình, bắt đầu từ lúc nào mình lại có năng lực này?

Cậu đang thắc mắc thì bỗng có tiếng đầu người Phương Lập truyền lại: “Sao hả? Đấy là vọng khí thuật của tôi”.

Đầu người Phương Lập bị cậu cất trong pháp khí chứa đồ, Ngô Bình nói chuyện với nó: “Đám học sinh này có gì đáng xem?”

Phương Lập: “Không, với kinh nghiệm của tôi tiếp theo đây mấy học sinh này sẽ chết một cách kỳ lạ, có điều nếu cậu có thể cứu sống họ thì sẽ có thu hoạch bất ngờ”.

Ngô Bình hứng thú: “Thu hoạch gì?”

Phương Lập: “Nhìn không rõ, nhưng chỉ có lợi mà không có hại”.

Ngô Bình suy nghĩ một lúc rồi đặt đũa xuống, nói: “Người khác ăn gì có liên quan gì đến cô?”

Liễu Tiểu Du tối sầm mặt, nói: “Anh là cái thá gì? Anh quản được tôi sao?”

Liễu Tiểu Du bỗng khó chịu: “Giỏi làm ra vẻ thật, có biết Tử Khải là ai không? Bố của anh ấy là thiên tổng của Tuần Thủ Doanh ở Kinh Tây, thu nhập một tháng đủ để người như anh ăn cả đời đấy”.