MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô BìnhChương 6436: “Đây là sự nhân từ lớn nhất cậu chủ dành cho anh rồi”.

Thần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô Bình

Chương 6436: “Đây là sự nhân từ lớn nhất cậu chủ dành cho anh rồi”.

610 từ · ~4 phút đọc

Mắt Phương Thi Linh đầy vẻ oán hận và nước mắt, xoay người đi qua một bên, Ngô Bình lập tức đi theo.

Hai người đi được một đoạn, đi vào một quán café.

Ngô Bình im lặng đi theo, sau đó ngồi vào một bàn.

Phương Thi Linh lấy mũ xuống để lộ ra mái tóc dài, cô ta nói: “Cảm ơn anh Ngô đã đến”.

Advertisement

Ngô Bình thở dài: “Chuyện xảy ra từ lúc nào?”

“Tối qua”, Phương Thi Linh nói: “Tôi không có ở nhà nên tránh được một nạn”.

Ngô Bình: “Nhìn thấy tin nhắn tôi lập tức chạy đến, tại sao cô lại không gọi cho tôi?”

Phương Thi Linh cúi đầu xuống: “Người ra tay gây ra họa diệt tộc này chắc chắn rất mạnh, tôi không biết anh Ngô có chịu giúp hay không. Tôi đã gửi tin nhắn cho rất nhiều bạn cũ của bố tôi, nhưng hiện giờ chỉ có anh đến đây”.

Advertisement

Ngô Bình biết rõ lòng người luôn thay đổi, tình bạn không có lợi ích thường rất mong manh. Giờ đây nhà họ Phương đã bị tiêu diệt, dĩ nhiên những người được gọi là bạn kia sẽ không xuất hiện, tránh cho mình gặp rắc rối.

“Cảm ơn anh”, Phương Thi Linh lau nước mắt nói.

“Cô có biết hung thủ là ai không?”

“Cậu chủ Linh Hư, anh ta tu luyện một loại kiếm thuật, muốn lấy bộ phi kiếm mà bố tặng cho anh, thế là anh ta cử người đến hỏi. Bố tôi không chịu đưa nên anh ta bảo người đến tiêu diệt cả nhà họ Phương”.

Cậu chủ Linh Hư? Ngô Bình híp mắt: “Không có uy hiếp, không có chỗ thương lượng thì tiêu diệt cả nhà họ Phương, người này thật tàn nhẫn”.

Phương Thi Linh lấy một bức thư ra, đặt trước mặt Ngô Bình: “Trước khi bố tôi bị hại đã thả chim bồ câu ra trước”.

Ngô Bình nhận lấy một tờ giấy, trong đó viết: “Đối phương cực kỳ tàn nhẫn, nhà họ Phương khó thoát khỏi kiếp nạn này. Thi Linh, con đi tìm cậu Ngô. Cả thế giới này, e là chỉ có mình cậu ấy thu nhận con thôi”.

Đọc xong bức thư, Ngô Bình thở dài: “Tối hôm đó tiền bối Phương hẳn là nên thông báo cho tôi mới phải”.

Phương Thi Linh lắc đầu: “Mọi chuyện đã không kịp nữa, nếu không bố tôi sẽ đem theo một nhóm người. Nhưng bây giờ chỉ còn lại một mình tôi”.

Ngô Bình cất bức thư đi, trầm giọng nói: “Cô Thi Linh, cô yên tâm, tôi sẽ báo thù của nhà họ Phương thay cô”.

“Anh? Anh xứng sao?”

Một người đàn ông mặc đồ đen ở bàn bên cạnh bỗng xoay người lại, lạnh lùng nói.

Lúc đến Ngô Bình không để ý đến người này, vì hắn đến trước, hơn nữa vẫn luôn đưa lưng về phía hai người họ.

Phương Thi Linh biến sắc, thấp giọng nói: “Anh Ngô, anh mau đi đi”, dù gặp nguy hiểm, cô ta vẫn không muốn liên lụy đến Ngô Bình.

Ngô Bình nhìn chằm chằm đối phương hỏi: “Anh là người của cậu chủ Linh Hư à?”

Người đàn ông đồ đen có khuôn mặt giống chuột, đôi mắt nhỏ to như hạt đậu, lộ ra vẻ lạnh lùng, cười nghiêm nghị: “Chúng tôi luôn biết cô ta ở gần đây, sở dĩ không làm gì là để đợi anh xuất hiện”.

“Vậy à? Bây giờ tôi đến rồi đây, anh muốn thế nào?”, Ngô Bình bình tĩnh hỏi.